Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Họ giữ chân chồng con thế nào?

Cả tuần nay chồng con đi về lúc 11giờ khuya. Công ty cách nhà 25 phút chạy xe, nếu không bị kẹt xe, vậy chồng con ra khỏi công ty lúc 10 giờ 30. Về đến nhà, mệt mỏi, càm ràm đôi chút.

Chồng con làm cho tập đoàn công nghiệp toàn cầu (dịch vậy có ổn không nhỉ) thành lập từ 1873, có trụ sở đặt tại Thụy Điển, chuyên sản xuất thiết bị công nghiệp, nén khí, các thiết bị khai khoáng, xây dựng,... và chồng con làm ở chi nhánh của tập đoàn đặt tại Hàn Quốc. Nhóm làm việc của chồng con phụ trách phát triển dự án cho công ty. Ông sếp phụ trách nhóm là người Bỉ. Khách hàng là các công ty thuộc nhiều nước khác nhau. Công việc đòi hỏi sự chính xác, nhanh nhẹn, khéo léo và kiên nhẫn. Nhiều khi khách hàng giữa chừng đổi ý, hay đòi hỏi những thứ mà công ty không đáp ứng được, giải thích hoài khách vẫn không chịu nghe, hay khi nhà máy sản xuất chậm làm khách hàng phàn nàn, hay khi khách hàng một hai bắt mình phải tới nước của họ để kiểm tra giám sát,.. không khéo léo giải quyết, kiên nhẫn giải thích thì mệt. Nhóm của chồng con hiện nay có khoảng chục người, 3 người là phụ nữ. Trong đó có 1 thư ký là không biết kỹ thuật, còn lại là kỹ sư. Nói đến từ kỹ sư con lại nhớ đến những sinh viên cũ của con. Họ nói, ở Hàn Quốc, kỹ sư nhiều vô số kể, có gì đâu to tát. Theo con, họ nhầm lẫn giữa tiếng Hàn và tiếng Việt, áp vào dịch máy móc, thành ra anh chàng sửa xe cũng trở thành kỹ sư là như vậy. Bên mình thì chia làm kỹ sư - thợ bậc cao - thợ. Bên này họ dùng có mỗi 1 từ "kỹ sư" khi xưng danh với người khác.

Công việc áp lực, làm hoài cũng không thấy xong. Nhiều lần anh chồng giận dữ, đòi nghỉ việc. Hôm sau, lên nói chuyện với sếp, sếp vuốt thế nào lại thôi, đi làm tiếp. Họ đã giữ chân chồng con như thế nào?

1. Kinh tế:
Ngoài lương hằng tháng, cứ làm thêm giờ nào trả tiền giờ đó. Khi vào làm, mỗi nhân viên được phát hai thẻ ngân hàng. Một thẻ để dùng trả tiền ăn 2 bữa hằng ngày, tiền tiếp khách, tiền xăng, tiền gửi xe. Khoảng chi này dĩ nhiên là do công ty đài thọ. Thẻ còn lại là "quỹ đen" của ông chồng, công ty cho riêng để đi ăn nhậu, chơi bời, 1 năm khống chế trong 1 số tiền (tương đối lớn) và nhân viên phải chi số tiền này trong năm để xả hơi, nghỉ dưỡng. Đi công tác nước ngoài, nhân viên nhận lương theo ngày như bình thường, tiền trợ cấp đi công tác (tính theo ngày công tác), tiền chi dùng cho chuyến công tác, tiền tiếp khách, và dĩ nhiên là có phương tiện đi lại với khách sạn rồi, chứ không thì ai mà chịu đi công tác. Mỗi tháng, nhân viên được cấp cho một số tiền gọi là tiền xe, có nghĩa là có thể dùng để bảo dưỡng xe, mua xe trả góp tháng gì gì đó cũng được. Tụi con dùng tiền này để góp xe, vẫn còn dư. Hehehe. Rồi còn tiền nhà. Công ty cũng hỗ trợ tiền mua nhà cho nhân viên. Ai cũng được hỗ trợ. Cho nên làm sao mà bỏ được. Bỏ đi, ngân hàng kéo nhà.

2. Môi trường:
Vì làm việc cho Tây, nên phong cách của các nhân viên ở đây cũng khá Tây. Con nhớ có lần chồng kể, nhóm của chồng có cuộc họp bất thường, trước mặt các nhân viên, ông sếp nhỏ nhưng lớn tuổi chính thức nói xin lỗi cô thư ký nhóm trẻ tuổi mới vào vì đã nặng lời với cô ấy. Đối với người Hàn, đây là chuyện không bình thường. Vì thứ bậc ở Hàn được tính như sau: số một là tóc bạc, số hai là cấp bậc. Nghĩa là người già thì muốn nói gì nói, muốn mắng ai thì mắng. Đó là đặc quyền của xã hội. Sau đó đến cấp bậc. Là có chức quyền thì muốn làm gì làm, muốn nặng nhẹ ai cũng được. Ờ công ty này, các nhân viên đối với nhau bình đẳng trong công việc và trong mối quan hệ đồng nghiệp. Ờ ngoài đường thì công ty không quản lý, chứ lỡ như trong công ty, để ông sếp lớn biết có chuyện nạt nộ nhau thì sẽ có cuộc họp bất thường như thế.

Giờ làm việc thông thường là từ 8:30 đến 5:30 chiều. Trên thực tế, ai muốn đến lúc nào thì đến, muốn đi lúc nào thì đi. Không ai quản lý giờ giấc của nhân viên. Chỉ cần đến đúng hạn, công việc anh xong thì anh ở lại, không xong thì anh lên đường.

Mỗi năm, công ty sẽ có 2 lần workshop để các nhân viên toàn công ty họp mặt, trao đổi công việc trong không khí vui vẻ và thân mật. Mỗi 3 tháng, nhóm làm việc có một buổi gặp mặt gia đình các thành viên trong nhóm, ăn uống là chủ yếu. Mỗi tháng, nhóm có một ngày ăn tối linh đình với nhau. Khi nào "quỹ đen" của nhóm đầy, nhóm lại có một buổi ăn nhậu om sòm. Lúc nào cũng có dịp xả stress với nhau, làm sao mà bỏ đi dễ dàng như vậy được.

3. Cơ hội:
Do là tập đoàn lớn, công ty tạo cơ hội cho nhân viên được phát triển và học hỏi ở những môi trường làm việc mới. Chỉ cần anh làm việc trên 1 năm, thông thạo tiếng ở nước mà anh muốn đến, chi nhánh nơi đó đang cần người, thì anh được sang đó làm việc từ 1 đến 5 năm rồi về. Chồng con và con đang nhắm đến Úc hoặc Mỹ. Cơ hội bày ra đó, sao mà lại bỏ đi.

Cho nên, giận thì giận mà thương thì thương. Chàng con muốn nghỉ việc lắm, mà họ đã khéo còng chân chàng lại rồi còn đâu.

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

Pororo Park

Con gái ngoan, con trai ngoan, ba có thời gian, mẹ vui vẻ. Thế là cả nhà quyết định đi Pororo Park chơi. Nơi gần nhất là ở Seoul, lái xe hết 40 phút bận đi, bận về chỉ còn 30 phút hoặc ít hơn, do ba nó phóng 100km/giờ. Về đến nhà lúc 9:00 tối.
Gọi là Park cho oai, Pororo Park này nhỏ hơn cái mấy năm trước con gái đã đến. Nhưng cái đó cách nhà đến 1 tiếng xe hơn. Mệt. Chỗ này đóng cửa lúc 10:00 tối, ngừng bán vé lúc 6:00 chiều. Cả nhà đến nơi lúc 5:45. Kịp.
Ở cửa ra vào, con nhỏ và ba mẹ được đeo vé vào cổng. Tiền vé vào cho người lớn là 6.000kwon, trẻ em là 16.000kwon. Thằng nhỏ được miễn phí. Chơi cái gì cũng được. Chơi bao lâu cũng được. Mà con nói thiệt, có gì đâu mà chơi. Có mấy cái tượng để chụp hình, nhà của Pororo, phòng chơi ráp hình, phòng đọc sách, xem phim, chơi đồ chơi Pororo, phòng chơi cát, chỗ leo trèo, trượt cầu tuột, nhà banh, chỗ nhún lên nhún xuống như trong nhạc nền của Pororo (Pororo và các bạn nhảy từ hoa này sang hoa khác), xe lửa, phòng chiếu phim 3D, hết show phim thì có Pororo và Loppy ra ngoài lắc lư trong nền nhạc cho các em bé xem, chụp hình. Hết rồi.
Cái con thật sự thích, là họ làm một khu vui chơi cho trẻ em thì đúng là cho trẻ em. Từ sự an toàn, chi tiết nhỏ để các bé nghĩ mình thật sự đang ở thế giới của Pororo, đến các tiện nghi đều thực sự phục vụ cho cho trẻ em.
Con nhỏ nhảy loi choi, chạy qua chạy lại, leo lên leo xuống, trèo vô trèo ra suốt 2 tiếng đồng hồ. Thằng nhỏ thì trầm tĩnh, chỉ ngồi một chỗ chọc tay vào mắt Pororo và Loppy.
Sau giờ vận động, con lớn và thằng nhỏ chia nhau tô phở bự cỡ phở Hùng ở nhà mình. Con lớn tự ăn. Thằng nhỏ gào lên khi ba đút chậm. No nê, lên xe, 5 phút sau 2 đứa phê tới sáng. Một giấc ngủ dài đầy Pororo và té đập đầu (vì ba nó để thằng nhỏ ngồi meo trên ghế).



















 



























Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

Đại Lễ Phật Đản 2013

Bên đây, gia đình chồng con theo đạo Phật. Từ nhỏ, chồng con học đạo trong chùa. Chỉ đến khi vào đại học, không có thời gian mới không theo sinh hoạt trong chùa nữa. Gia đình chồng hơi lạ, không biết những gia đình khác thế nào, không ăn chay, hoặc không bắt buộc phải ăn chay. Buổi sáng, trước khi đi lễ Phật, cả nhà ăn bánh mì nướng trứng, cơm canh rong biển thịt bò.
Chùa hôm qua con đi ở gần nhà. Lái xe 10 phút thì tới. Đây là ngôi chùa hiện đại, nằm trong khu nhà giàu biệt thự. Chùa có thang máy, làm lễ có hát và đàn piano như ở nhà thờ. Người làm công quả trong chùa ai cũng cươi tắn và thân thiện. Đi chùa, tụi nhỏ luôn được quà bánh và xâu hạt đeo tay. Cạnh chùa là nhà thờ. Giống nhà mình đó.
Hôm qua đông lắm. Người ta mặc đẹp, làm con liên tưởng tới Tết của mình. Vừa lái xe vô tới ngoài thì con thấy người hướng dẫn của chùa chỉ chổ đậu xe rồi. Người này có cài hoa và mặc quần ống túm. Ở đây, người nào làm công quả cho chùa thì mặc đồ như vậy, bên mình thì mặc đồ dài dài màu xám đúng không? Không đủ chổ để xe, chùa mượn luôn sân đậu của bãi tập trung quân sự bên cạnh. Cho con nói thêm về chỗ đậu xe độc chiêu này. Bình thường, đàn ông con trai ở đây bị bắt buộc phục vụ trong quân đội 2 năm. Sau 2 năm đó, trong vòng 5 năm, người đó phải quay trở lại tập trung trong vòng 1-2 ngày một năm. Thời gian tập trung đó, dù chỉ có 1-2 ngày, họ ôn lại kỹ năng chiến đấu của lính và dĩ nhiên là mặc đồ lính, thực hiện kỷ luật quân đội. Hôm trước con đến chùa, nghe tập bắn đì đùng, anh chỉ huy gào thét y như có giặc đến, con cứ tưởng đang huấn luyện tân binh. Hóa ra không phải. Ôi, trở lại chủ đề chính, thế là ba nó đậu xe bên ngoài, cô nó đậu xe trong bãi tập trung, có mấy anh lính cao to đẹp trai (nói thiệt lòng), hướng dẫn đậu xe. Ôi, lại lan man.
Trở lại với Phật nào. Đường đi vào, 2 bên họ mở gian hàng bán đồ gây quỹ từ thiện. Có một bà ở gian tít đằng xa bận bịu thắp đèn cầy trắng. Để chi vậy? Con không biết và cũng không biết hỏi thế nào. Con nhỏ thì cứ nhảy choi choi choi choi đòi mua kem. Thằng nhỏ thì chồm tới chồm lui chờ chị ăn xong phần kem ở trên thì giật cái bánh ốc quế bên dưới cầm ăn ngon lành. Mọi người đi tới đi lui, đi qua đi lại. Không biết họ có đi lễ mỗi ngày như bên đạo không mà con thấy họ biết nhau hết, chào hỏi, nói cười rôm rả. Đi vào đến cổng chùa thì có vài nhóm cô hát lễ mặc đồng phục hanbok kéo nhau vào chụp hình. Bên phải có một em kéo tay con lại, kêu chọn cho Nuri một xâu hạt đeo tay. Bên trái có một cô kéo con vô cài hoa sen hồng lên áo. Đi vào thêm vài mét, bên phải là tượng Phật lúc mới sinh. Một cô mặc hanbok đứng bên cạnh, đưa gáo nước cho người đến lễ Phật tắm Phật (xin lỗi, con nghĩ chắc gọi là tắm Phật). Người đến tắm Phật xếp hàng dài trật tự, yên lặng. Bên trong đông đúc nhưng không hề ồn ào. Trước khi đến tắm Phật, người ta lạy Phật ở một bàn dài đồ dâng Phật ngay phía trước đó. Đối diện với cửa ra vào là triễn lãm tranh Phật do những người phụng sự chùa hoặc sư thầy vẽ ra.  
Lên cầu thang vào chính điện thì hỡi ôi, đông không thể tả. Chạy tiếp lên tầng nữa, hậu điện cũng đông. Lên tầng nữa, có một bàn thờ Phật nhỏ (đây là Phật kết hợp với tín ngưỡng dân gian của dân tộc Hàn nên có hơi lạ), trước bàn thờ là một hàng dài người xếp hàng chờ đến lượt vào lạy Phật. Tất cả trong trật tự, tự giác. Tầng hầm, nhà ăn, bình thường có rất nhiều bàn ghế, hôm nay dẹp hết, cơm nước bày ra đất mà ăn.
Từ đầu đến cuối không có một cọng nhang.