Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

Làm mới hộ chiếu Việt Nam cho thằng nhỏ ở đại sứ quán Việt Nam tại Hàn Quốc

Trong mấy lãnh sự, đại sứ quán con đã tới, con yêu đại sứ quán Việt Nam nhứt.

Hộ chiếu thằng nhỏ sắp hết hạn mà con không tiện về Việt Nam để làm mới lại nên chọn giải pháp "đáng sợ" nhất là lên đại sứ quán Việt Nam ở Seoul để xin làm mới lại hộ chiếu. Tại sao lại đáng sợ thì xin nhà mình lên Google gõ thử "đại sứ quán Việt Nam tại Hàn Quốc", đọc hết mọi bình luận trên đó thì tự khắc sẽ hiểu nó đáng sợ thế nào. Con sợ chứ. Sợ quá nên con cứ trù trừ do dự, tính tới tính lui, tính cả phương án hai mẹ con dắt nhau về Việt Nam làm hộ chiếu hay gọi cho một dịch vụ làm hộ chiếu nào đó ở Hàn Quốc để làm. Nhỏ bạn nói "dịch vụ tới hơn 800,000won nha chị". Chồng con nói "không thể tin tưởng giao giấy tờ của mình cho người mình không quen biết". Rồi thì kinh nghiệm vài năm trước của nhỏ bạn là "đông ơi là đông", "hình chụp phải mặc áo sơ mi có cổ, màu nổi hơn phông nền trắng", "tới trước 8 giờ sáng để lấy số". Chị bạn nói "phải đem theo thằng nhỏ nha em". Trên internet, người ta dặn dò cẩn thận "tiền Hàn là 84,000won nha", "nhớ ghi rõ nhận qua bưu điện và xin giữ lại hộ chiếu cũ trên tờ khai". Con đọc tới đọc lui hướng dẫn chuẩn bị hồ sơ cấp lại hộ chiếu trên trang web chậm ơi là chậm của đại sứ quán Việt Nam tại Hàn Quốc. Nghe người đã làm nói cần tới nơi lấy tờ khai và khai tại chỗ, con tò mò không biết tờ khai đó có giống tờ khai trong nước X01 hay không thì phát hiện ra tờ khai cho người Việt tại nước ngoài là X02, khác nhiều. Thế là con chuẩn bị hồ sơ trên tinh thần dư còn hơn thiếu.

- Tờ khai X02 in từ trên mạng, một tờ ghi địa chỉ hiện cư trú bằng chữ Hàn, một tờ ghi bằng chữ Latin 
- Bản sao khai sinh của thằng nhỏ đã lấy từ Sở Tư Pháp từ năm 2012
- Bản chụp (photocopy) hộ chiếu Hàn Quốc của thằng nhỏ
- Bản chụp (photocopy) hộ chiếu Việt Nam của thằng nhỏ
- Bản chụp (photocopy) hộ chiếu và thẻ người nước ngoài của con
- Bản sao hộ khẩu thường trú của thằng nhỏ
- Hai hình 4x6 phông nền trắng, áo sơ mi sọc xanh, mặt nhìn thẳng, đầu trần, đúng như hướng dẫn

Vợ chồng con dự tính thứ tư, tức là hôm nay, lên đại sứ quán nộp hồ sơ nhưng suy nghĩ sao lại dời lại thành sáng thứ ba, hôm qua, 21/11/2017. Cả ngày thứ hai con chuẩn bị sắp xếp giấy tờ ra vô các loại, hồi hộp căng thẳng đến ăn không tiêu. Con còn chuẩn bị cả kịch bản là nếu họ làm khó con quá thì sẵn ở đó con xin luôn tờ đơn xin từ bỏ quốc tịch Việt Nam cho thằng nhỏ luôn. Tính con vốn nóng, không thích năn nỉ, kèo nhèo hay nói nhiều.

Đại sứ quán Việt Nam tại Hàn Quốc nằm ở số 123 Bukchon-ro (đường Bukchon), mà nếu mình đến thăm làng cổ Bukchon, từ chỗ đầu hẻm vào làng cổ mình đi bộ thẳng tiếp, theo đường Bukchon, tầm 10 phút thì mình sẽ đến đại sứ quán Việt Nam. Đại sứ quán Việt Nam nếu so về vị trí thì nằm ở nơi yên tĩnh hơn so với các đại sứ quán nước khác. Trừ đại sứ quán Mỹ ở Hàn Quốc, phía trước luôn có cảnh sát đứng gác và đi tuần, thì cũng như các đại sứ quán nước lớn nhỏ khác tại Hàn Quốc mà con đã được thấy, đại sứ quán Việt Nam không có cảnh sát canh gác phía trước cổng.


Tụi con tới nơi lúc 9 giờ 15 phút sáng, phía trước đại sứ quán còn vài chỗ trống để đậu xe. Giờ làm việc của thứ ba bắt đầu lúc 9 giờ sáng. Tụi con hồi hộp lo lắng vì sợ mình không lấy số kịp cho buổi làm sáng nay mà phải dời qua sáng hôm sau. Im lìm. Cánh cổng chính của đại sứ quán đóng im lìm. Cánh cửa phụ hé một tí. Con đẩy cửa bước vào và ... không thấy ai hết. Phòng "Information" (thông tin) được đóng bằng khung nhôm, cửa kính, nhô ra, chặn ngay trước mặt khách đi vào. Nhìn xuyên qua đó con có thể thấy một phần sân của đại sứ quán. Bên phải chỗ đứng hẹp ngay sau cánh cửa phụ đó là nhà vệ sinh. Có một nút bấm mở cửa trên phần khung nhôm nhô ra mà con vì quá hồi hộp nên không thấy. Bên trong phòng "Information" đó có một khung cửa sổ đủ lớn đang mở. Một chị Việt Nam mặc áo len đỏ, kiểu người Đà Lạt thường mặc, gương mặt đứng tuổi làm con sợ đơ hàm, vui vẻ đứng lên cười chào, hướng dẫn con điền lý do đến đại sứ quán và phát thẻ đeo cổ. Chị không kiểm tra kỹ hộ chiếu của con, không xem căn cước của ba thằng nhỏ cũng như hộ chiếu của thằng nhỏ. Chị chép miệng "trời rét thế này em đem nó theo làm chi. Chỉ có làm khai sinh mới phải đem bé theo thôi.". "Giờ em đi thẳng đến dãy nhà màu trắng nằm bên tay trái này nhé, vào phòng số 3 lấy số, sang phòng số 1 lấy tờ khai rồi quay lại phòng số 3 nộp em nhé." Con dạ dạ chứ run quá, mặc dù sáng sớm gặp chị cười là con biết con hên nguyên ngày rồi, cho nên con quên mất cái gì 1 rồi 3 rồi 1. Con mở cửa số 1 trước. Tiếng chị gào lên từ xa "Số 3 trước em ơi". Hóa ra chị vẫn dòm theo con. Con đẩy cửa số 3 vào, tưởng mình đi nhầm. Ngoài cái máy rút số viết tiếng Việt ra thì thông báo hơn 90% viết bằng tiếng Hàn. Ôi! Ôi! Ôi! (Đó, cái gì gọi là vào đại sứ quán Việt Nam là như bước vào nhà Việt Nam mình?) Con thì thào với chồng "Mình đi nhầm rồi, bạn em nói chỗ này đông ghê lắm, sao có 2 người thôi vậy?" Số của con là 505. Bước vào sâu hơn trong căn phòng 3x5m, con thấy có thêm 1 người Hàn và 2 người Việt nữa. Số chờ trên máy gọi nhảy liên tục. Tụi con ngồi chờ số 501, rồi 502, rồi 503.

Phòng chờ có một tivi nhỏ chiếu tin buổi sáng của đài VTV3, có một máy photocopy mà nếu dùng phải tự trả tiền bằng thẻ, một thùng nước nóng lạnh có sẵn một cây ly giấy, hai máy sưởi nhỏ gắn trên tường, một thùng rác, bốn dãy ghế chờ có bốn chỗ ngồi, một kệ đóng trên tường vừa làm chỗ đựng tờ khai vừa là bàn viết tờ khai. Buổi sáng đầu giờ, trời lạnh âm 2 độ, người loe hoe, phòng làm việc nhỏ hẹp, tường trắng ngả màu, đồ dùng cũ kỹ, thứ duy nhất vẫn hùng hồn là giọng của 2 diễn giả đang nói gì đó về kinh tế, chính trị nước nhà trên tivi.

Rồi thì đèn số 505 cuối cùng cũng hiện lên. Con đã chờ được gần 30 phút. Phòng nhận hồ sơ nằm sau cánh cửa dán dòng chữ "Phòng nhận hồ sơ, vui lòng chờ bên ngoài", bằng tiếng Hàn. Phòng này có 2 nhân viên. Một chị Hàn Quốc mặc đồ đủ màu phụ trách vấn đề visa, chị cũng là người khi nãy đi khắp nơi dán thông báo đại sứ quán sẽ đóng cửa sớm hơn vào thứ tư 22/11. Một anh Việt Nam dong dỏng cao, mặc bộ comple đen sơ mi trắng thắt cà vạt coi như người mẫu Hàn Quốc. Anh này khi tiếp chị 501 đã dẫn chị ra lại hành lang ngoài phòng làm việc, chỉ vào bảng đồ hướng dẫn đường đi đến các văn phòng cần thiết để chị lấy đủ hồ sơ nộp. Chu đáo lắm. Anh nói tiếng Anh với người nước khác và nói với người nước mình bằng giọng Hà Nội trầm ấm, thủ thỉ.

Anh hỏi giấy tờ đến đâu con đã có tới đó nên anh không hỏi gì thêm mà chỉ nhận của con cả 2 quyển hộ chiếu Hàn và Việt, bản sao khai sinh, tờ khai, 2 tấm hình, 1 tấm dán vào tờ khai, 1 tấm kẹp (chứ không dán vào mặt sau như hướng dẫn in trên tờ khai), 1 bản photocopy hộ chiếu Việt Nam và 1 bản photocopy hộ chiếu Hàn Quốc. Anh nói "để anh coi em có xin đổi hộ chiếu sớm thời hạn quá hay không?", rồi "em có đem thẻ cư trú tại Hàn Quốc của em bé không?", rồi "à, thế hộ chiếu Hàn Quốc của em bé không cần dùng chứ đúng không?", rồi "em muốn khi nào có hộ chiếu?", rồi "em bé em muốn đem theo đi chơi thì cũng được chứ thật ra nó còn bé quá thì cũng chẳng cần cho đi theo làm gì vì mình là mẹ là đã đủ tư cách pháp nhân rồi em" và cuối cùng thì "của em xong rồi nhé. Phí của em là 50 đô-la Mỹ (hình như là 50 hay năm mấy mà con nghe không rõ), hoặc 84,000won nhé. Phí gửi bưu điện là 5,000won. Tầm hai tuần sau em nhận được em nhé." Tổng cộng con làm việc với anh ấy có 5 phút.

Con đã đi lãnh sự quán Singapore vài lần để xin visa, bị nhân viên người Việt tại đó nạt nộ đôi lần. Con đã đi lãnh sự quán Hàn Quốc vài lần, bị nẹt, bị nói chuyện với giọng thiếu thiện chí từ ngoài cửa vào đến trong chỗ nhận hồ sơ. Con đi lãnh sự quán Mỹ phỏng vấn, bị nhân viên phiên dịch lớn tiếng, cắt lời, cho đến khi nhân viên Mỹ can thiệp để trực tiếp nói chuyện với con. Con đi lãnh sự quán Pháp khá thường, đến nỗi mấy anh cảnh sát gác chốt nhớ tên luôn, vẫn bị nhân viên Việt Nam làm việc bên trong nhìn mình theo kiểu "từ trên đầu dòm xuống". Dĩ nhiên là lần nào thì việc con cũng xong, nhưng cảm giác cứ như mình trả tiền để được chịu đấm ăn xôi. Cảm giác uất ức này theo con đến tận cửa đại sứ quán Việt Nam tại Hàn Quốc và cuối cùng đã chịu ngừng ám ảnh con. Thật sự, nhân viên Việt Nam của mình (con mới gặp có hai người) ở đại sứ quán quá dễ thương và nhiệt tình. 

Tối hôm qua con đã đi mua vé số.

Con yêu Việt Nam quá đi thôi.