Mới hôm thứ tư tuần rồi tụi con đi bầu Nghị sĩ Quốc hội kỳ thứ 22. Đây là lần thứ hai con được đi bầu cử, với tư cách là công dân.
Lần đầu thì con đi bỏ phiếu bầu Tổng thống. Lần đó, sau khi đi bỏ phiếu bầu tổng thống về, hai đứa con gặp một chị hàng xóm. Chỉ cười hớn hở, hấp háy mắt hỏi con "Em, số mấy? Số 1 không? Số 1 hả? Phải vậy chứ!" Và lần đó số 1 thua số 2. Lần này thì không ai hỏi con. Chắc vậy nên màu xanh đang thắng màu đỏ. Phải vậy chứ!
Địa điểm bầu cử cố định của khu vực con ở là trường tiểu học của tụi nhỏ. Ngoài cổng họ không treo hay dán bất kỳ thông tin nào nhưng sau khi băng qua sân trường, vào dãy lớp học thì họ có một tờ hướng dẫn nho nhỏ trên tường, cho biết bên trong là địa điểm bầu cử.
| Đây là hình chụp ngày bầu Tổng thống |
Phòng bầu cử là phòng học đầu tiên ngay sau khi đi vào. Có một, hai nhân viên đứng đó để kiểm tra xem người đi bầu có đem theo chứng minh nhân dân không. Vào trong, bên tay phải, ngay trước bảng đen là một bàn dài được ráp từ mấy cái bàn học trò. Ba, bốn nhân viên ở đó sẽ kiểm tra danh tính người đi bầu, xem chứng minh, kiểm tên trên danh sách và yêu cầu ký tên lên đó. Sau đó thì họ hướng dẫn mình vào một trong bốn quầy kín kê sát nhau ngay bên cạnh để bỏ phiếu. Có tổng cộng hai phiếu, một để chọn một trong hai mươi chín đảng lớn nhỏ đang hoạt động trong nước và một để chọn một trong hai người đại diện cho quận vào làm Nghị sĩ Quốc hội. Thùng phiếu để giữa phòng. Làm thành chữ U với dãy bàn kiểm danh tính, dãy quầy bầu cử là dãy ghế cho các đại diện của hai bên ứng viên Nghị sĩ. Họ ngồi đó giám sát quá trình bỏ phiếu.
Thông tin địa điểm bầu cử, hướng dẫn bầu cử, thông tin ứng viên và thông tin các đảng lớn được gửi tới nhà khoảng 10 ngày trước ngày bầu cử. Con chả biết chọn ai hay chọn đảng nào. Thế là con tặng cho ba tụi nhỏ thêm một phiếu. "Anh chọn ai thì em bỏ phiếu cho người đó." Lúc đầu ảnh cũng khách quan lắm nghen, cũng từ chối "Thôi, em phải tự chọn người đại diện cho em." "Thôi, em chọn người của em thì mới đúng (chắc ý là đúng pháp luật)." Cuối cùng thì vui vẻ, phấn khởi chỉ cho con biết nên chọn đảng nào và ứng viên nào. "Anh không thích người này, mà người này anh cũng không thích luôn. Vậy giờ mình chọn người anh ít mất cảm tình hơn nghen." Con cũng ráng nhớ tên đảng, tên ứng viên mà hai đứa thống nhất sẽ bỏ phiếu cho rồi mà sao tới khi chui vô phòng đóng tem lên phiếu thì con quên mất ai là ai. Con đóng đại vô một cái tên. Về nhà kiểm, may quá nó trúng.
Vận động bầu cử cũng có lúc thầm lặng và dễ thương, như đưa một số linh vật xinh xắn đến ngã tư nhún nhảy, kêu gọi. Cũng có cái lặng mà không có thầm. Đó là khi có một nhóm người không đeo băng đeo in tên đội nhóm của ứng viên, cũng không đứng cạnh đội nhóm, mà tách ra thành một nhóm riêng, đứng cùng bên góc đường với đội nhóm của ứng viên mà họ ủng hội, cầm trên tay mấy tờ in đả kích ứng viên còn lại. Họ không nói gì hết, chỉ đứng yên giơ khẩu hiệu. Nhưng tờ khẩu hiệu của họ thì lên tiếng thay họ. "Phát ngôn bừa bãi về phụ nữ thời chiến. Từ nhiệm đi!"
Đợt này bầu cử không quá nghiêm trọng như bầu cử tổng thống. Tụi con không có dấu mộc đóng trên tay để lên mạng khoe. Vậy nhưng thiên hạ vẫn rần rần. Từ giữa tháng Ba, mỗi ngày tụi con bị dội bom điện thoại liên tục, vận động đi bỏ phiếu cho người này người kia hoặc khảo sát ý kiến về các ứng viên. Facebook mà cũng nhắc nhở người dân đi bầu cử. Trong trường tiểu học, cô giáo cho học sinh chơi trò dự đoán phần trăm người đi bỏ phiếu. Ai đoán trúng có quà. Thằng nhỏ đoán 68.3%. Kết quả cuối cùng trên toàn quốc, lấy trung bình, số người đi bỏ phiếu là 67%. Cả lớp đều trật lất.
Ba năm nữa có bầu cử Tổng thống. Còn bầu Nghị sĩ kỳ 23 thì phải đến 4 năm sau. Nhưng mà chắc chắn là mấy kỳ bầu cử sau sau nữa sẽ không làm con tò mò, hứng thú tìm hiểu nữa. Cái gì lần đầu mới hay. Hén.
