Đầu tiên là nhỏ bạn thân người Trung Quốc sinh năm 87. Nhỏ này đang trong thời kỳ "khủng hoảng hậu kết hôn". Tốt nghiệp đại học xong qua Hàn Quốc học lên thạc sỹ. Vừa học vừa đi dạy tiếng Hoa cho Samsung. Học xong thì lấy luôn anh chàng nhân viên Samsung nên cả 2 phải âm thầm nghỉ việc. Giờ thì ở nhà 1 năm với tấm bằng thạc sỹ, chứng chỉ giảng dạy tiếng Hoa, kinh nghiệm làm việc đủ các loại và vẫn chưa tìm được việc làm. Con chưa có nên quá buồn chán, suốt ngày ngồi mong có con để bận rộn.
Hai đứa con lập thành một nhóm ba đứa với một nhỏ Ấn Độ đầy hoàn cảnh. Nhỏ này sinh năm 85. Hồi đầu nó tưởng con nhỏ hơn nó vài tuổi. Nó tốt nghiệp Quản lý Khách sạn bên Singapore, mới ra đi làm được 2-3 năm thì lấy chồng rồi qua đây. Đứa ưa tụ tập bạn bè, nhảy nhót, rượu bia, làm đẹp các kiểu như nó giờ phải ở nhà ôm con như nhện ôm trứng vì nhà chồng không cho nó đem con đi đâu ra khỏi nhà. Bản thân nó cũng giống như bị quản thúc, chỉ được đi học, không được đi chơi. Chắc tại nó đẹp.
Con nhỏ Đài Loan đẹp hơn nó nhiều. Da trắng, nhỏ nhắn, mắt sáng long lanh, miệng cười chúm chím. Nhỏ này giỏi tiếng Hàn nhất lớp vì phải đậu được bằng cấp gì đó tiếng Hàn thì họ mới cấp cho visa kết hôn. Qua đây ráng học tiếng Hàn giỏi đặng đi làm. Nó còn nhỏ, sinh năm 89. Bị má chồng nặng nhẹ miết nên rên "Dù gì em cũng là người có ăn học mà".
Hai đứa con lập thành một nhóm ba đứa với một nhỏ Ấn Độ đầy hoàn cảnh. Nhỏ này sinh năm 85. Hồi đầu nó tưởng con nhỏ hơn nó vài tuổi. Nó tốt nghiệp Quản lý Khách sạn bên Singapore, mới ra đi làm được 2-3 năm thì lấy chồng rồi qua đây. Đứa ưa tụ tập bạn bè, nhảy nhót, rượu bia, làm đẹp các kiểu như nó giờ phải ở nhà ôm con như nhện ôm trứng vì nhà chồng không cho nó đem con đi đâu ra khỏi nhà. Bản thân nó cũng giống như bị quản thúc, chỉ được đi học, không được đi chơi. Chắc tại nó đẹp.
Con nhỏ Đài Loan đẹp hơn nó nhiều. Da trắng, nhỏ nhắn, mắt sáng long lanh, miệng cười chúm chím. Nhỏ này giỏi tiếng Hàn nhất lớp vì phải đậu được bằng cấp gì đó tiếng Hàn thì họ mới cấp cho visa kết hôn. Qua đây ráng học tiếng Hàn giỏi đặng đi làm. Nó còn nhỏ, sinh năm 89. Bị má chồng nặng nhẹ miết nên rên "Dù gì em cũng là người có ăn học mà".
Con nhỏ Nhật Bản sinh năm 83 thì luôn miệng chê người Hàn và cách sống quá coi trọng đồ hiệu của họ. Nó cũng giỏi tiếng Hàn lắm. Nó cố lấy bằng tiếng Hàn cao cấp, xin quốc tịch "rồi em về nước. Em không muốn đi làm ở đây. Ở Nhật em sống ở Tokyo, làm việc ở văn phòng hãng hàng không Nhật Bản. Ở đây buồn chán quá. Em cũng không muốn làm chung với người Hàn."
Nhỏ Nhật Bản sinh năm 81, tự cho là mình già nhất nhóm, thì lúc nào cũng muốn về nước. Vì vậy nó không muốn học tiếng Hàn. Nó cũng không muốn ăn đồ ăn Hàn, mua quần áo Hàn, dùng đồ dùng của Hàn và có bạn người Hàn. Chồng nó thì nói tiếng Nhật, ăn mặc và vóc dáng y như người Nhật Bản. Nhỏ này cứ cách vài tháng thì về Nhật mua nguyên liệu nấu ăn đem qua Hàn Quốc. Nó dở tiếng Hàn nhất trong lớp.
Chị gái sinh năm 69, người Columbia, lấy chồng 19 năm, đi lang thang nước này nước kia theo chồng miết nên mới đến Hàn Quốc ở được 4 năm. Chị là khổ nhất. Má chồng bắt chị tắm rửa, đút cơm, canh giờ uống thuốc cho ba chồng bị bệnh mất trí nhớ. Hằng ngày chị còn phải qua nấu cơm, dọn dẹp nhà cho ba má chồng, vì chị ở toà nhà ngay đối diện toà nhà họ ở. Chị học cũng không yên. Đang học, hễ chuông điện thoại reo thì chị phải chạy đi tìm ba chồng về. Cô giáo nghe chuyện chị kể mà chảy nước mắt. Cô kêu chị chạy trốn đi. Dọn đi ở đâu càng xa càng tốt. Chị nói hai vợ chồng đã từng bàn tính rồi, tính dọn đi Busan ở miền Nam. Má chồng vừa nghe được là lặp tức đòi sống đòi chết. Chị kết luận "Thôi, không sao. Chị còn chịu được."
Lớp con hồi mới mở ra thì có thêm 2 người Trung Quốc, 1 người Nepal, 2 người Nhật, 1 người Đan Mạch (đàn ông duy nhất của lớp), 2 người Việt và 1 người Thái. Tới lúc thi tốt nghiệp, sau 1 năm miệt mài đi học, rụng gần hết, còn lại có 7 mống. Vì chị Columbia lúc nào cũng bận không tham gia được nên tụi con chỉ lập một nhóm 6 đứa cà phê cà pháo tám chuyện với nhau, bằng thứ tiếng Hàn đứt quãng, lổn nhổn vì bị pha đủ thứ tiếng vô và chủ yếu là bằng tiếng Anh. Dễ sợ thiệt. Ngay trong ngày nhận bằng tiếng Hàn sơ cấp, cả đám nhao nhao mừng rỡ tuôn ra từng tràng tiếng Anh, cho nó lẹ.
Lớp con. Con hiện là đại diện duy nhất của Việt Nam.