Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014

Cơm rượu Mi làm

Công thức:
- 1kg nếp, nấu như nấu cơm, trãi ra mâm cho mau nguội
- 5 viên men cơm rượu, nghiền thành bột
- 1 chén nước pha 1 muỗng muối để thấm tay khi vắt cơm rượu

Trộn đều men vào cơm nếp, thấm tay bằng nước muối loãng, vắt cơm nếp thành từng viên nhỏ vừa ăn, quấn mỗi viên bằng một sợi nylon 3 phân (nếu siêng), xếp các viên cơm nếp vào hộp thành hàng cho đẹp. Nhiệt độ phòng chừng 30 độ C, hộp đậy kín nắp, kiên nhẫn ngồi chờ, 3 ngày sau có cơm rượu mà ăn.

Lưu ý, nếu ăn 1 mình làm chừng nửa ký thôi. 1 ký này, mỗi ngày 1 chén bự, hơn 10 ngày mới hết.









Siêu thị của họ ra sao?

Dĩ nhiên là ngoài kệ hàng và hàng hóa, người bán ra thì siêu thị họ cũng có mấy cái ngộ. 

Tỉ như mới lái xe vô là thấy ngay mấy em giữ xe trang điểm, tươi cười như hoa, nói hay như chim hót, mặc đồ đẹp hơn dân văn phòng. Mấy em vừa nói vừa múa tay như thể múa Chăm. Kế đến là mình gặp mấy em trai hướng dẫn xe ra vào, mấy em múa gậy còn điêu luyện hơn em Thúy Hiền Woshu. 

Lối ra vào có bảng hướng dẫn tầng nào còn bao nhiêu chỗ đậu xe. 

Rồi mỗi tầng lại có một vài em trai có, gái có, hướng dẫn xe vào lối nào, hay phải đi tiếp lối nào nếu hết chỗ. 
 

Để nhân viên đứng như vầy thì có hơi phí, vì phía trên dãy đậu xe có dãy đèn báo hiệu ô nào còn trống, rồi đầu mỗi dãy lại có một bảng báo dãy đó còn mấy chỗ trống hay không còn chỗ nào để xe biết mà vào hay đi tiếp. 
 

Mua xong hàng ra thì người mua tự xử lý hàng hóa của mình. Cần bao nylon hay bao giấy thì trả thêm tiền. Có đem theo túi vải đi chợ thì tốt, không thì đến dãy thùng carton miễn phí mà chọn rồi tự đóng thùng, cho hàng vào, ôm ra xe. Cách này thú vị, giúp siêu thị tiết kiệm tiền in bao, giải quyết được thùng không, giúp bảo vệ môi trường. 
 
 
 
 
 

 Họ có mấy cái hay hay, ngộ ngộ như vậy đó.

Xứ Chum Vại

Người ta hay gọi Hàn Quốc là xứ Kimchi, theo con, nên đổi lại là xứ chum vại. Đi đâu cũng thấy chum vại. Nhà thành phố thì chắc không còn, như nhà con là không có rồi, nhưng về quê một cái là thấy nhà nào cũng có. 

Trong chum có gì? Thưa, có kimchi, có deunjang (đậu tương), có gochujang (ớt tương), có muối. Nhà nghèo thì chum nhỏ và ít, nhà giàu thì chum to và nhiều, dĩ nhiên. Ngày xưa, mấy món cần lên men này có khi bị hư do vi khuẩn này nọ xâm nhập, người ta cho là do ma quỷ làm. Vậy, để trừ tà, mỗi miệng chum họ buộc một sợi dây trừ tà. Sợi này cũng là sợi dây mà người ta thường treo trên cửa ra vào. Mỗi một mắc dây sẽ có một mảnh vải, hay chùm dây và một thỏi than nhỏ. Nhà nào có con trai thì buộc thêm trái ớt đỏ vào mỗi mắc. Như vậy, nhà có con trai thì sợi dây trừ tà gồm 3 món là vải-than-ớt. Nhà có con gái thì chỉ còn 2.

Nghe trên ti vi nói người ta sẽ chôn mấy cái này xuống đất để giữ được lâu, không hiểu sao những chỗ con đi, con thấy, 99% là chum để lộ thiên như dưới đây.

Bảo tàng ngoài trời, quán ăn Tam Giang

Bảo tàng ngoài trời, quán ăn Tam Giang 

Một nhà ở Gyeongsangbukdo

Một nhà ở Gyeongsangbukdo 

Bếp của chùa

Mô hình nhà ở bảo tàng


Mô hình nhà ở bảo tàng 


Mô hình nhà ở bảo tàng 


Mô hình nhà ở bảo tàng 


Khu trữ lương thực của hoàng cung

Khu trữ lương thực của hoàng cung 

Khu trữ lương thực của hoàng cung 

Khu trữ lương thực của hoàng cung 

Khu trữ lương thực của hoàng cung 

Mấy chấm nhỏ ti ti trên sơ đồ là các chum vại

Hoàng tộc có con trai nối dõi tông đường đây


Chum ở bảo tàng


Thời này, người thành thị nào cũng mơ ước có một tủ lạnh kimchi, càng to là càng giàu có. Là sự nối tiếp của "văn hóa chum vại" chăng?