Người ta hay gọi Hàn Quốc là xứ Kimchi, theo con, nên đổi lại là xứ chum vại. Đi đâu cũng thấy chum vại. Nhà thành phố thì chắc không còn, như nhà con là không có rồi, nhưng về quê một cái là thấy nhà nào cũng có.
Trong chum có gì? Thưa, có kimchi, có deunjang (đậu tương), có gochujang (ớt tương), có muối. Nhà nghèo thì chum nhỏ và ít, nhà giàu thì chum to và nhiều, dĩ nhiên. Ngày xưa, mấy món cần lên men này có khi bị hư do vi khuẩn này nọ xâm nhập, người ta cho là do ma quỷ làm. Vậy, để trừ tà, mỗi miệng chum họ buộc một sợi dây trừ tà. Sợi này cũng là sợi dây mà người ta thường treo trên cửa ra vào. Mỗi một mắc dây sẽ có một mảnh vải, hay chùm dây và một thỏi than nhỏ. Nhà nào có con trai thì buộc thêm trái ớt đỏ vào mỗi mắc. Như vậy, nhà có con trai thì sợi dây trừ tà gồm 3 món là vải-than-ớt. Nhà có con gái thì chỉ còn 2.
Nghe trên ti vi nói người ta sẽ chôn mấy cái này xuống đất để giữ được lâu, không hiểu sao những chỗ con đi, con thấy, 99% là chum để lộ thiên như dưới đây.
Bảo tàng ngoài trời, quán ăn Tam Giang
Bảo tàng ngoài trời, quán ăn Tam Giang
Một nhà ở Gyeongsangbukdo
Một nhà ở Gyeongsangbukdo
Bếp của chùa
Mô hình nhà ở bảo tàng
Mô hình nhà ở bảo tàng
Mô hình nhà ở bảo tàng
Mô hình nhà ở bảo tàng
Khu trữ lương thực của hoàng cung
Khu trữ lương thực của hoàng cung
Khu trữ lương thực của hoàng cung
Khu trữ lương thực của hoàng cung
Khu trữ lương thực của hoàng cung
Mấy chấm nhỏ ti ti trên sơ đồ là các chum vại
Hoàng tộc có con trai nối dõi tông đường đây
Chum ở bảo tàng
Thời này, người thành thị nào cũng mơ ước có một tủ lạnh kimchi, càng to là càng giàu có. Là sự nối tiếp của "văn hóa chum vại" chăng?