Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013

Ngày Phụ Huynh Học Sinh

Đó là ngày thứ 7 rồi. Hai tuần trước, nhà trường gửi về cho phụ huynh tờ thông báo nội dung và lý do của ngày hội và phiếu trả lời có thể tham dự được hay không. Hôm thứ tư, trường gửi về chương trình chi tiết ngày, giờ và nội dung cụ thể. Theo đó, học sinh toàn trường đã đăng ký tham dự sẽ được chia thành 5 nhóm ngẫu nhiên theo thứ tự có mặt. Một nhóm có 5 gia đình.

Chủ đề lần này là "Bánh Mây". Các nhóm sẽ lần lượt được sắp vào các phòng với tên: "Phòng lúa mì", "Phòng bột mì", "Phòng bánh cookie", "Phòng dù đi mưa" và khu vực chụp ảnh. Vì tất cả các học sinh đều đăng ký tham gia và có những gia đình có cả ba và mẹ và em hay anh/chị cùng tham gia nên các nhóm gia đình được hướng dẫn vào các phòng khác nhau mà không theo trình tự "lúa-bột-bánh".

Cô hiệu trưởng đứng đón tiếp gia đình học sinh ngay trước cửa chính, cùng các giáo viên phát túi đựng giày cho phụ huynh, thẻ đeo in giờ và chương trình hội và hướng dẫn gia đình học sinh vào đúng nhóm. Con nói thêm về túi đựng giày. Trường con gái học là trường nhỏ, chỗ để giày hạn chế và chỉ dành cho học sinh nên khi có quá đông phụ huynh đến thì sẽ không có chỗ để phụ huynh để giày. Trường phát mỗi gia đình một túi nylon đen, trên quai xách có cột thẻ in tên học sinh, ghi "Gia đình em..", để đựng giày, đi đến đâu, phụ huynh cầm theo đến đó. Hôm nay cô hiệu trưởng mặc đồ bình thường nên trông hơi lạ. Có lẽ cô hợp với bộ juýp và áo vest hơn.

Các cô giáo mặc đồng phục là áo thun vàng. Có dịp nhìn kỹ, con công nhận là các cô rất chịu chơi. Về bề ngoài, có cô nhuộm tóc nâu, có cô nhuộm hi-light, cô nào không nhuộm tóc thì xỏ lỗ tai một dọc 3 cái. Các cô đều rất hi-tech vì người nào cũng dùng Samsung Galaxy Tab. Hôm này, ngoài các cô giáo của trường, nhà trường còn có thêm 2 tình nguyện viên. Một thầy phụ trách khu chụp ảnh và một thầy phụ trách khu bột mì.

Giờ bắt đầu là 10 giờ, gia đình con đến sớm 10 phút đã thấy có nhóm xuất hiện ở khu vực chụp ảnh. Tụi con được hướng dẫn vào phòng lúa mì ở tầng trệt. Tại đây, các bé và phụ huynh được hướng dẫn làm tranh có dùng lúa mì để tranh trí. 30 phút sau, nhóm này di chuyển ra sân trường để chụp ảnh tại khu vực chụp ảnh. Mỗi gia đình được chụp tặng 2 tấm ảnh lấy liền. Tại đây, thầy tình nguyện viên hướng dẫn chụp ảnh, cho các bé chơi trò chơi nước và phục vụ nước uống cho mọi người. 30 phút sau, cả nhóm lên lầu 3, vào phòng Cookie để được hướng dẫn làm bánh. Cắt bột xong các bé để lại trên bàn rồi rời chỗ để cho nhóm mới vào. Cả nhóm lại lục tục xuống lầu 1, vào phòng làm bột mì để được đạp bột mì, nặn bột mì và in vào khuôn. Thành phẩm được cho vào bao về nhà ngắm. Cuối cùng, các gia đình xuống tầng trệt, vào phòng thiết kế dù đi mưa. Cô giáo chiếu một đoạn phim ngắn có gia đình chú mèo, chủ đề của buổi gặp gỡ gia đình. Đoạn phim là cảnh trời mưa, 2 anh em mèo con mặc áo mưa ra ngoài hái mây và hứng nước mưa vào cho mẹ mèo làm bánh. Mẹ mèo làm bánh xong thì ba mèo vội vã chạy ra ngoài đi làm vì trễ giờ, không kịp ăn sáng. Ba mẹ con mèo ăn bánh xong thì bay bổng lên vì bánh được làm từ mây. Hai anh em mèo vớ 2 cái dù, gói theo một cái bánh, bay theo xe buýt của ba, đưa ba ăn bánh rồi kéo ba ra khỏi xe để ba bay đến sở làm cho nhanh. May mắn thay ba đến phòng làm việc vừa đúng lúc đối tác gõ cửa xin vào. Trong thời gian các gia đình xem phim, cô giáo chuẩn bị đồ nghề, là viết lông và giấy thủ công có keo, cắt sẵn hình mây và giọt nước. Phim kết thúc, cô phát mỗi em một cây dù và đồ trang trí. Cuối buổi, cô viết tên các em lên cán dù, phát cho phụ huynh mỗi người một tờ khảo sát, hỏi rằng, đợt kế trường tổ chức cho các ba đi dã ngoại với con thì các ba có tham gia không. Con gật đầu và ba nó ký tên đồng ý. Kết thúc ngày hội, các bé ra về với một túi sản phẩm gồm bánh cookie đã được nướng, bột mì đã cắt hình, khuôn tranh trang trí với hạt lúa mì, ảnh chụp gia đình và một cây dù được tự tay trang trí. Các thầy cô đứng sẵn ngoài cổng, cúi gập người cảm ơn phụ huynh đã đến tham dự ngày hội.

Nhóm của con có một người ba cao hơn 1m8 trông rất nghệ sĩ, tóc dài đến vai, uốn xù, cột lại một chút sau gáy. Anh này có tài kể chuyện hấp dẫn tài tình đến nỗi cô hiệu trưởng phải đề nghị anh vào làm giáo viên. Có người ba khác đến với vợ và con trai nhỏ, cuối cùng quá bận rộn phải trả lời điện thoại, anh để vợ lại đó với 2 con rồi về trước. Một người ba khác có vẻ có tuổi hơn, đến dự một chốc rồi về. Con đã gặp một em cao lớn trông y như người Hàn. Em đang làm cho hội phụ nữ của thành phố Gunpo, giúp cho các cô dâu Việt mới sang nói chuyện với chồng và gia đình chồng. Em còn rất trẻ mà đã lấy chồng và ở Hàn Quốc được 3 năm. Con trai em năm nay 2 tuổi, chỉ biết nói tiếng Hàn. Em nói chuyện với con rất ngập ngừng và con cũng không muốn nói nhiều với em vì có vẻ như em muốn được hoàn toàn hòa tan vào cộng đồng Hàn Quốc.

Một buổi sáng vui vẻ với con gái. Con trai ở nhà ngủ chổng mông, ngáy khò khò. Vui chút chút, không mệt gì cả, và hơi khó chịu vì thái độ né tránh của em gái Việt Nam.  


Cô Hiệu trưởng đứng ở kia





















 













Chợ Việt ở sân ga Gunpo

Chồng con nghe nói khu này có cái chợ người Việt, thế là chở con đến mua nước mắm. Khi xe vừa ra khỏi đường lớn, quẹo vào khu này, con đã có một cảm giác thật kỳ lạ. Vẫn là rất nhiều nhà hàng, tiệm người Hàn Quốc xen lẫn một, hai tiệm người Tàu, nhưng khu này cho con một cảm giác tĩnh mịch, buồn hiu hắt, cứ như xem cảnh Viễn Tây của Mỹ thuở đào vàng.
Có một nhóm người ngồi cụng ly. Một vài người đàn ông ngồi hút thuốc nhìn ra đường như chờ đợi một cái gì đó mới mẻ hơn cho cuộc sống của họ. Một ông bán bắp đặt xe dưới gầm cầu vượt. Một cô bán bánh trái linh tinh như những thứ bán ở bến phà bên Việt Nam. Nhìn những con người buồn chán đó, con đường dơ dáy đầy rác rếnh và ruồi bay đó, con đường lên nhà ga buồn tẻ đó, những đứa trẻ ngăm đen đạp xe vù vù đua cùng ruồi nhặng đó, con quặn lên một cảm giác chán nản không sao tả được cũng như không hiểu được vì sao. Lối đi dơ dáy đó dẫn vào một khoảng sân nhỏ vắng hoe. Phía bên kia khoảng sân là một cánh cửa đi vào khu chợ. Dù trước khi vào, con đã đi ngang qua 2 cặp đang nói về "Con ghệ của thằng đó...",  nhưng vào đến rồi con vẫn cảm thấy vừa hồi hộp vừa ngỡ ngàng. Cả khu chợ nằm trên một con đường thật ngắn. Từ đầu đến cuối chỉ có 2 tiệm Việt Nam. Một tiệm phía trước có bảng quảng cáo giúp làm giấy tờ ly dị, đòi lương, và làm giấy tờ gì gì đó. Một tiệm đối diện trông tồi tàn y như một tiệm tạp hóa trong hẻm. Trên cửa treo miếng bìa xé từ hộp cạc tông "Có bán gà vịt sống". Dưới sàn, người ta đổ rau ra bán. Một nhóm người có cả đàn ông đàn bà, người già và thanh niên người Việt ngồi nói chuyện với nhau trong tiệm. Một chiếc xe máy trắng đời mới đậu lại cái xịch trước tiệm có bảng quảng cáo. Một cô tóc nhuộm vàng hi-light xuống xe. Bà chủ đon đả "Lâu quá không gặp em." Con đi lên đầu trên chợ rồi vòng lại, ghé vào tiệm có bảng quảng cáo coi thử. Lúc này tiệm đang có 3 người. Con vào, người thanh niên tóc nhuộm hoe hoe, đuôi tóc dài so le như đuôi con sam, trông như mấy tài tử cải lương hồi năm 90, nói "Chị tính tiền lẹ em đi về", giọng đặc sệt miền Tây. Chị chủ "Rồi rồi, em mua gì chị tính cho". Chị chủ cũng người miền Nam. Người còn lại hỏi con "Em tìm gì?" Con nói đại "Chị có bánh phồng sữa không?" Mấy người ngơ ngác rồi nói "Chỗ chị không có cái đó em ơi." Tiệm chị này bán vài ba mặt hàng gia vị, cà phê, bánh tráng, sương sa, thạch dừa, nước yến đóng lon.
Chợ nhỏ, tiệm nhỏ, những con người nhỏ nhỏ của một cộng đồng nhỏ trên xứ người. Cảm giác buồn và thất vọng theo con đến bây giờ. Không rõ đó là vì không thấy được cả một khu chợ toàn Việt Nam, hay không mua được thứ mình muốn mua, hay bỗng dưng không có hứng thú nói chuyện với những người cùng ngôn ngữ.