Phòng khám của bác sĩ cách nhà 15' đi bộ. Con vẫn chưa nhớ rõ đường đi vì chỉ đi bộ 2 lần đến đó với bà Nội. Đường đi ngoằn nghèo qua các con hẻm. Mỗi con hẻm lại có những điều lạ lùng thú vị. Con đã đi qua trường mẫu giáo, bưu điện, sở cảnh sát, chợ, nhà thờ, kho ve chai, công viên nho nhỏ và vô số tiệm ăn, cửa hàng trong hẻm để đến phòng mạch bác sĩ. Gọi là hẻm, thực ra đây vẫn đủ chỗ cho 2 chiếc xe hơi lách nhau mà chạy.
Còn bình thường thì con đi đường ngoài bằng taxi. Tốn 2,300won. Ở đây, taxi do văn phòng tỉnh quản lý và áp giá nên 2km đầu luôn luôn là 2,300won. Con đi đường ngoài, đến trước cửa phòng mạch, vẫn chưa đến 2km.
Phòng mạch bác sĩ trên tầng trệt, lúc nào cũng có khách. Tuy vậy, không ai phải chờ đợi hay cảm thấy phiền vì chờ đợi. Phòng mạch nhỏ nhưng mở điều hòa ấm áp, có ghế salon êm ái, truyện tranh trẻ em, thú nhồi bông. Bên trái cửa ra vào là màn ngăn khu vực chích ngừa. Sát cửa ra vào, phía bên trái, là phòng vệ sinh nhỏ có bồn rửa tay đặt bên ngoài. Đối diện cửa ra vào bên trái là phòng khám, bên phải là quầy hướng dẫn. Bên cạnh quầy hướng dẫn có cân và đo chiều cao cho trẻ em.
Lần đầu tiên con đến nơi này là để đăng ký số bảo hiểm y tế cho 2 đứa nhỏ, khám tổng quát lấy giấy nộp nhập học và nhận lịch chích ngừa. Hai cô y tá chỉ nói tiếng Hàn còn anh bác sĩ mặt mũi luôn tươi cười thì nói tiếng Anh giọng chuẩn Mỹ.
Những lần sau trở lại thì do hai đứa nhỏ không quen thời tiết, khi thì nổi mần đỏ li ti trên 2 gò má, khi thì sốt nhẹ, sổ mũi, khó thở....
Bác sĩ khám bệnh xong thì cho đơn thuốc. Ra quầy hướng dẫn trả tiền, nhận đơn thuốc, ra ngoài, xuống cầu thang, ra đường, đi về phía bên phải chừng 20mét thì có 1 nhà thuốc. Mình gửi đơn thuốc lên bàn của cô dược sĩ rồi ngồi chờ gọi tên. Cô dược sĩ vào trong, theo đơn bác sĩ kê, cho đúng lượng thuốc như trong toa, rồi gọi mình đến dặn dò cách uống thuốc.
Thuốc ở đây khá lạ lùng. Tất cả chữ latin đều được phiên âm sang tiếng Hàn và đóng bao hoặc chiết vào chai mà không có tên thuốc gì cả, chỉ có tên bệnh nhân. Phía bên ngoài bao giấy đựng thuốc thì in tên bệnh nhân, tên thuốc, liều dùng trong ngày, giá tiền, tên bác sĩ kê thuốc. Làm mình có cảm giác "yên tâm trong hồi hộp". Không biết con mình đang uống cái gì trắng trắng, hồng hồng, nhưng mà lỡ có sự gì thì có tên ông bác sĩ để mình kiện.
Bảo hiểm trả phần lớn tiền khám bệnh và tiền thuốc nên chỉ cần 2 đứa nhỏ át xì là được bê ngay vô phòng khám cho bác sĩ kê toa.
Cũng hay!
Nhà thuốc tây
Nơi nhận toa thuốc
Phía sau vách ngăn trắng là nơi cho thuốc vào bao, lọ
Ngã tư gần nhà thuốc
Thuốc "lọa lùng" và đơn thuốc kiêm bao đựng kiêm hóa đơn