Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012

Nhà người - nhà mình

Ở nhà mình, đi loanh quanh trên đường, nghe tiếng còi xe, hít mùi khói bụi, mùi xăng, lấm la lấm lét tránh xe chạy cùng chiều phía sau, ngược chiều phía trước, băng qua ngã tư mà lòng hồi hộp không biết có anh nào gấp gáp chạy luôn không. Tha thiết đi qua nhà người coi ngó thế nào. Thì ra, nhà anh này, anh kia không nghe tiếng còi xe, không hít khói bụi mà vẫn có mùi xăng và mùi ghê hơn là mùi nhựa đường và mùi bánh xe. Mấy bạn thử nghĩ coi có đúng không.

Ở nhà người ta nghe nói là chạy xe không cần lo sợ, qua đường khi có đèn thì nhắm mắt mà đi vô tư. Nhiều lần mình ngồi xe ở xứ anh này anh kia mà vẫn thấy có người trễ giờ chạy ép xe mình, phóng vù vù hay đổi làn xe liên tục. Lần trước đi qua đường ở nhà anh hàng xóm, bế con đi, theo kiểu "xứ họ chắc chắn an toàn hơn", vừa dợm chân xuống đường thì hồn vía lên mây, nghe tiếng Két.... thiệt to phía trước. Có anh chạy ẩu thắng gắp ngay trên vạch của người đi đường, suýt tông vào một quý bà đang bế chó qua đường. Cả chó và người sợ điếng hồn, im thin thít không nhúc nhích nổi.

Ở nhà mình, Tây thấy người ta thỉnh thoảng khạc nhổ, tè bậy, vứt rác, tỏ vẻ khinh bỉ. Mà đúng đó là những hành vi đáng lên án thật. Mình đi xem thử một vòng Tây Tàu coi họ văn minh thế nào để về tự học hỏi rồi dạy con cháu. Ở nước anh Cả to đùng văn minh: vứt rác - có, tè bậy - có, khạc nhổ - có. Ở anh bé xíu sạch nhất thế giới bên cạnh mình, buổi tối rác bay trên một số đường, buổi sáng ngay khu trung tâm, rác bị vứt khắp nơi trông như hoa. Dưới ga tàu điện ngầm, ga xe lửa, trên đường nhỏ, đường lớn, trong xe tắc xi, chỗ nào cũng có thể thấy những điều có thể lên án.

Thì do ý thức của mỗi cá nhân mà ra thôi. Ngay tại nhà mình đây cũng có những nơi "sạch đẹp như Tây". Ngay trong người nhà mình đây cũng có những người "xinh như hoa, ga lăng như Pháp" đấy thôi.

Ở nhà mình, thấy người nghèo đáng thương quá. Đi qua nhà người vào mùa Đông thấy nhiều người đáng thương, khổ sở còn hơn mình.

Nhà mình và nhà người đều có tốt có xấu. Có nhà nào bắt đầu từ số 10 cả đâu. Mình ở nhà mình, thay vì dùng 100 phần trăm thời gian nghiên cứu học tập nhà người thì chắc 50 phần trăm nghiên cứu và 50 phần trăm thực tập, dọn dẹp nhà mình hay hơn.

Chồng Hàn

Chúng tôi quen nhau 2 năm, lấy nhau cũng được 2 năm. Trong 4 năm, số lần cãi vã là 0 nhưng số lần giận hờn thì không sao kể xiết. Hồi quen nhau, 1 tuần gặp 1 lần vì đứa nào cũng bận. Bình thường đi chơi bowling, bida với nhau. Thua, tôi giận. Ở nhà online chơi game yahoo với nhau, thua, tôi giận. Đi chơi, anh đi nhanh trước tôi, giận. Anh không hưởng ứng phim tôi thích, giận. Anh không thích món Việt, giận. Anh nói điện thoại với ai bằng tiếng Hàn mà giọng anh nhẹ nhàng và cười vui, giận. Anh chê sàn bowling không tốt bằng ở Hàn, giận.

Tôi giận, anh bối rối không hiểu tại sao tôi giận. Anh năn nỉ vài câu rồi im luôn làm tôi giận hơn. Có khi anh nói anh biết anh có lỗi và tôi giận là đúng nên anh để tôi giận. Những khi anh nói thế, cơn giận của tôi chạy tót lên đầu ngồi. Giận càng thêm giận.

Giận hờn như vậy mà chúng tôi bền hơn những cặp Thổ-Hoả hay Tỵ-Ngọ khác chăng? Hay vì chúng tôi có quá nhiều thời gian lui về hậu phương, chuẩn bị kế hoạch, củng cố lực lượng mà chiến tranh lần sau luôn ngắn gọn và có trọng tâm hơn lần trước. Hay vì chúng tôi có quá nhiều khoảng thời gian không thể gây chiến nên hoà bình vẫn còn treo lơ lửng nơi đây.

Hồi quen nhau, 1 tuần gặp một lần, đi chơi nhiều, đi chơi xa. Hồi mới có đứa thứ nhất, 2 tuần gặp một lần, đi chơi ít, đi chơi xa hơn. Giờ có đứa thứ hai, 6 tháng gặp một lần, không đi chơi nhưng sẽ đi thật xa.

Tôi sắp theo chồng về dinh.

Quen trai Hàn

Chuyện có lẽ nên bắt đầu từ những buổi tối mùa mưa khi tôi 28 tuổi.
Mưa Sài Gòn, bạn biết rồi, ào ào, xối xả. Nó đến rồi đi hối hả như thể không kịp thời gian để đến làm mưa nơi khác. Tôi luôn tự hỏi con rồng phụ trách mưa Sài Gòn còn phải đi những đâu và đã gặp những gì không vui trên đường mà vội đến như vậy, mà hung hăng đến như vậy.

Trong suốt 3 mùa mưa như vậy, tôi đã đi về một mình trên chiếc xe cũ mua lại của người nhà. Rời nhà lúc 7g30 sáng với tô mì lót dạ (mà có khi lười biếng ngủ dậy trễ, một ly nước tráng bao tử cũng lơ luôn), tôi về đến nhà lúc 9g30 tối. Ôm tô cơm trộn lung tung vì quá lười sắp xếp cho mình một bữa ngon mắt, tôi vừa xem tivi vừa gà gật vì mệt và buồn ngủ.

Mùa mưa. Nỗi ám ảnh của tôi không phải là trưa nào cũng xơi một cái bánh mì mềm Kinh Đô hay suốt từ sáng đến tối không có thời gian để uống nước mà là những buổi tối dầm mưa về nhà. Mưa xối xả trên đầu. Hạt mưa quất rát mặt. Đưa tay vuốt mặt mãi mà vẫn không thấy đường đi. Gió. Gió thốc ào ào như muốn bứng trọn cả người và xe ra khỏi mặt đường. Lạnh lắm các bạn. Sài Gòn chỉ có mùa mưa để cho người dân biết lạnh với người ta hay sao đó mà tôi thấy lạnh lắm. Cái lạnh của tôi chắc còn lớn hơn ý định cho người ta biết lạnh cho vui của mưa Sài Gòn vì tôi vừa chạy xe vừa nghĩ đến những mùa mưa không cô đơn. Tôi nhớ bàn tay đầu tiên nắm lấy tay tôi khi hai đứa trú mưa. Tôi nhớ bàn tay siết nhẹ tay tôi khi hai đứa chờ mưa tạnh. Tôi nhớ cái vai vờ tự nhiên xích nhẹ đến vai tôi khi mưa gió giật đùng đùng bên ngoài. Từng cơn mưa, từng ngày mưa, từng mùa mưa không cô đơn cuộn về trong những đêm mưa cô đơn.

Và anh đi vào cuộc đời tôi nhẹ nhàng như hơi thở. Tự nhiên như đã quen nhau từ thuở nào. Những buổi ăn uống, họp mặt chung. Rồi "Tôi sẽ đi Hà Nội làm việc vài ngày trong dịp Tết, nhưng cô đẹp hơn con gái Hà Nội." Và buổi hẹn riêng đầu tiên ở Suối Tiên bằng xe buýt mà trước đó tôi phải hỏi nhỏ bạn xem có nên đi không, có nên quen người nước ngoài không. "Đi đi chị, cho mình một cơ hội đi chị." Và một buổi sáng âm ẩm sau cơn mưa, tin nhắn viết bằng nhiều thứ tiếng của anh đã làm bùng lên trong tôi một niềm hạnh phúc. "Anh yêu em." Có phải lần đầu được nghe tỏ tình đâu nhưng sự xúc động đến với tôi lại quá mãnh liệt. Tôi đã sững cả người, rồi cảm giác hạnh phúc ập đến, rồi niềm vui và hình như có cả sự hãnh diện khó tả kéo theo đã cùng vạch trên miệng tôi một cái cười (không thể gọi là nụ) sung sướng. Tôi yêu.

Tôi yêu anh thật nhẹ nhàng như tính cách của anh. Tôi yêu anh thật thà như con người của anh. Tôi yêu anh chân thành như anh vẫn yêu tôi. Tôi yêu anh.