Người Hàn Quốc gọi khúc đường này là "Con đường quốc tế" vì nơi này tập trung nhiều cửa hàng, nhà hàng và nơi ở của những người nước ngoài đến Hàn Quốc sinh sống và làm việc. Thật ra, đây là cả một khu phố người nước ngoài. Khu này nằm tại thành phố Ansan, tỉnh Gyeonggi, Hàn Quốc. Từ nhà con đang ở chạy đến nơi này mất hơn 30 phút.
Ansan là một thành phố công nghiệp, cũng như Anyang, nhưng cảm giác khi con đến nơi này hoàn toàn khác xa khi con đi chơi ở Anyang (cách nhà con 1 bước chân). Trên đường đi, con thấy cũng là những hàng, quán, tiệm, cao ốc, trung tâm đó mà sao có khu này toát lên một vẻ cũ kỹ, sơ sài, tạm bợ và thiếu thiếu gì đó. Giờ nghĩ lại, suốt dọc đường con đi không có những con đường rợp bóng cây xanh như ở Anyang. Trông nó cứ lồ lộ ra thế nào, trông cứ trơ trơ trẽn trẽn thế nào, như là người ta mặc đồ quá mỏng phô bày cả đồ lót ra đó. Chắc là vì con đường con đã đi nó như thế, chứ người ta có những con đường đẹp hơn nằm đâu đó mà con không biết, không thấy, hoặc vì hôm đó con đã không mấy hài lòng với quyết định đi đến nơi này của chồng nên cáu kỉnh và xét nét như thế.
Tụi con bắt đầu tìm một chỗ đậu xe vào cái nắng gay gắt ngay giữa trưa. Lớp gạch lót nền chỗ lồi chỗ lõm. Cỏ xanh mọc chen lên giữa những viên gạch, lưa thưa, chỗ này chỗ kia. Cát trắng không rõ từ đâu rải dọc một phần đường đi, cứ như mình đang ở Bãi Sau của Vũng Tàu vào chính ngọ. Từ chỗ đậu xe bước đến vài bước, bên phải con là một thư viện quốc tế (người ta viết như vậy) và một cột mốc chỉ hướng chính xác từ nơi đó đến những nước hiện có mặt trong khu vực. Xa hơn về phía bên phải của cột mốc là một tòa nhà sinh hoạt chung cũ kỹ và nghèo nàn mà vách của nó có trang trí một hình người ghép từ nhiều quốc kỳ. Đối diện với bức tường đó là một sân khấu buồn, cũ kỹ, dơ bẩn với vài ba người đàn ông nước ngoài rầu rĩ, buồn bã và dơ bẩn như bức tường sau lưng họ.