Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

"Con là con của chị."

Cách đây ba năm, tụi con tìm trường để chuyển cho con nhỏ. Đó là lần đầu tiên tụi con tự tìm trường vì trường trước đó là do bà nội tụi nhỏ đi đăng ký. Ba tụi nhỏ thấy con ở nhà không sợ buồn nên tính gửi tụi nó ở trường lâu một chút cho con có thời gian đi học này học kia với người ta. Cô hiệu trưởng nhìn con khó chịu: "Trường khuyến khích các mẹ dành nhiều thời gian hơn cho con mình nên chỉ nhận trẻ tới 1:30 chiều thôi. Mẹ muốn gửi con tới 5:30 thì phải có giấy xác nhận đang làm việc." Trường thứ hai, thứ ba đều có giờ học như vậy. Đến trường thứ tư thì tụi con quyết định đăng ký cho nó vào học. Không phải vì giờ học của trường này khác các trường khác mà vì ở đây cô hiệu phó chỉ nhẹ nhàng nói "Con là con của chị. Ở tuổi này bé cần mẹ nhiều hơn cần cô." Và vì "con là con của các chị" nên hoạt động nào của các trường đều kéo các mẹ vào cùng tham gia. 

Đầu năm thì mẹ dẫn em đi khai giảng, vào nghe cô phổ biến nội quy. Hoạt động ngoài trời, ngắm hoa ngắm lá ngắm trời đất của con đều cần "cơm của mẹ" đem theo. Mẹ nào cũng than "Chị phải dậy sớm làm cơm cuộn cho nó. Mệt quá." Chị nào cũng bảo "Chị làm đơn giản lắm em. Cơm nắm thôi cũng được mà." Thật ra, chị nào cũng ráng nhồi nhét vào hộp cơm của con nào là cơm là thịt là rau là trái cây, và gửi theo nước trái cây, bánh kẹo tráng miệng. Mục đích chính là cho cô coi "Vâng, con là con của tôi và tôi chuẩn bị cho nó rất chu đáo." Trời ấm lên, trường tiểu học tổ chức ngày mẹ đến xem con học chính khóa và học thêm; Trường mẫu giáo thì tổ chức ngày mẹ đến học chung với con, cùng con học, phát biểu trong lớp, chơi trò chơi, làm thủ công các loại. Ngày hội thể thao lớp 1 của trường con nhỏ thì không thấy mời ba mẹ nhưng ở trường mẫu giáo thì cả ba mẹ anh chị ông bà đều được mời đến tham gia, không phải chỉ ngồi xem và cổ vũ. Ở trường mẫu giáo đầu tiên, ba mẹ được yêu cầu tham gia hoạt động ngoài trời cùng con một lần trong năm. Năm đó ba con nhỏ cùng nó đi đến trại nuôi gia súc, cưỡi ngựa, vắt sữa bò, làm phô mai,... hết một ngày trời. Con tưởng chỉ có trường mẫu giáo của tụi nhỏ mới làm phụ huynh cực như vậy nhưng chị hàng xóm của con nói "Em vậy còn đỡ. Trường con chị hồi đó kêu phụ huynh vô phụ nấu ăn, giặt giũ, dọn dẹp với trường." Mà trường con chị đó là trường tư, học phí mắc gấp đôi học phí trường Liên Hoa tụi nhỏ học. Đâu chỉ có chơi, tất cả các trường học đều có giờ học với phụ huynh, một năm một lần. Ba mẹ được mời đăng ký dạy một môn bất kỳ cho các bé. Dạy thế nào là tùy ba mẹ quyết định. Thư viện trường tiểu học thì tổ chức một tuần một buổi mời mẹ vào đọc sách cho bé nghe. Không biết mẹ được thưởng gì nhưng bé nào đến nghe cô giáo mẹ đọc sách đều được thưởng bánh. Nếu mẹ không đọc sách hay, không sao, mẹ có thể giúp thư viện sắp xếp sách vào các kệ cho đúng. Ngoài dạy học, trường tiểu học còn mời ba mẹ làm "cảnh sát" cho con. Mẹ nào né trường không làm "cảnh sát tuần tra" quanh trường và trong khuôn viên trường học thì cũng phải làm "cảnh sát giao thông" đứng ngã tư canh cho con.

Con nghe lời mấy chị làm cơm nắm thôi. Con nhỏ chê "mẹ làm hổng ai thèm ăn chung với con".


Phụ huynh dự lễ khai giảng, ở tiểu học thì chỉ cho lớp 1 và lớp 6

 

 

Dự giờ lớp học chính quy và lớp học thêm


Phụ huynh học cùng con

Cảnh sát mẹ

Tóm lại, mẹ Hàn Quốc nào cũng phải đồng hành cùng con suốt quãng đường học hành dài mười lăm năm trời của con. Chỉ vì "Con là con của chị".