Cả tuần nay chồng con đi về lúc 11giờ khuya. Công ty cách nhà 25 phút chạy xe, nếu không bị kẹt xe, vậy chồng con ra khỏi công ty lúc 10 giờ 30. Về đến nhà, mệt mỏi, càm ràm đôi chút.
Chồng con làm cho tập đoàn công nghiệp toàn cầu (dịch vậy có ổn không nhỉ) thành lập từ 1873, có trụ sở đặt tại Thụy Điển, chuyên sản xuất thiết bị công nghiệp, nén khí, các thiết bị khai khoáng, xây dựng,... và chồng con làm ở chi nhánh của tập đoàn đặt tại Hàn Quốc. Nhóm làm việc của chồng con phụ trách phát triển dự án cho công ty. Ông sếp phụ trách nhóm là người Bỉ. Khách hàng là các công ty thuộc nhiều nước khác nhau. Công việc đòi hỏi sự chính xác, nhanh nhẹn, khéo léo và kiên nhẫn. Nhiều khi khách hàng giữa chừng đổi ý, hay đòi hỏi những thứ mà công ty không đáp ứng được, giải thích hoài khách vẫn không chịu nghe, hay khi nhà máy sản xuất chậm làm khách hàng phàn nàn, hay khi khách hàng một hai bắt mình phải tới nước của họ để kiểm tra giám sát,.. không khéo léo giải quyết, kiên nhẫn giải thích thì mệt. Nhóm của chồng con hiện nay có khoảng chục người, 3 người là phụ nữ. Trong đó có 1 thư ký là không biết kỹ thuật, còn lại là kỹ sư. Nói đến từ kỹ sư con lại nhớ đến những sinh viên cũ của con. Họ nói, ở Hàn Quốc, kỹ sư nhiều vô số kể, có gì đâu to tát. Theo con, họ nhầm lẫn giữa tiếng Hàn và tiếng Việt, áp vào dịch máy móc, thành ra anh chàng sửa xe cũng trở thành kỹ sư là như vậy. Bên mình thì chia làm kỹ sư - thợ bậc cao - thợ. Bên này họ dùng có mỗi 1 từ "kỹ sư" khi xưng danh với người khác.
Công việc áp lực, làm hoài cũng không thấy xong. Nhiều lần anh chồng giận dữ, đòi nghỉ việc. Hôm sau, lên nói chuyện với sếp, sếp vuốt thế nào lại thôi, đi làm tiếp. Họ đã giữ chân chồng con như thế nào?
1. Kinh tế:
Ngoài lương hằng tháng, cứ làm thêm giờ nào trả tiền giờ đó. Khi vào làm, mỗi nhân viên được phát hai thẻ ngân hàng. Một thẻ để dùng trả tiền ăn 2 bữa hằng ngày, tiền tiếp khách, tiền xăng, tiền gửi xe. Khoảng chi này dĩ nhiên là do công ty đài thọ. Thẻ còn lại là "quỹ đen" của ông chồng, công ty cho riêng để đi ăn nhậu, chơi bời, 1 năm khống chế trong 1 số tiền (tương đối lớn) và nhân viên phải chi số tiền này trong năm để xả hơi, nghỉ dưỡng. Đi công tác nước ngoài, nhân viên nhận lương theo ngày như bình thường, tiền trợ cấp đi công tác (tính theo ngày công tác), tiền chi dùng cho chuyến công tác, tiền tiếp khách, và dĩ nhiên là có phương tiện đi lại với khách sạn rồi, chứ không thì ai mà chịu đi công tác. Mỗi tháng, nhân viên được cấp cho một số tiền gọi là tiền xe, có nghĩa là có thể dùng để bảo dưỡng xe, mua xe trả góp tháng gì gì đó cũng được. Tụi con dùng tiền này để góp xe, vẫn còn dư. Hehehe. Rồi còn tiền nhà. Công ty cũng hỗ trợ tiền mua nhà cho nhân viên. Ai cũng được hỗ trợ. Cho nên làm sao mà bỏ được. Bỏ đi, ngân hàng kéo nhà.
2. Môi trường:
Vì làm việc cho Tây, nên phong cách của các nhân viên ở đây cũng khá Tây. Con nhớ có lần chồng kể, nhóm của chồng có cuộc họp bất thường, trước mặt các nhân viên, ông sếp nhỏ nhưng lớn tuổi chính thức nói xin lỗi cô thư ký nhóm trẻ tuổi mới vào vì đã nặng lời với cô ấy. Đối với người Hàn, đây là chuyện không bình thường. Vì thứ bậc ở Hàn được tính như sau: số một là tóc bạc, số hai là cấp bậc. Nghĩa là người già thì muốn nói gì nói, muốn mắng ai thì mắng. Đó là đặc quyền của xã hội. Sau đó đến cấp bậc. Là có chức quyền thì muốn làm gì làm, muốn nặng nhẹ ai cũng được. Ờ công ty này, các nhân viên đối với nhau bình đẳng trong công việc và trong mối quan hệ đồng nghiệp. Ờ ngoài đường thì công ty không quản lý, chứ lỡ như trong công ty, để ông sếp lớn biết có chuyện nạt nộ nhau thì sẽ có cuộc họp bất thường như thế.
Giờ làm việc thông thường là từ 8:30 đến 5:30 chiều. Trên thực tế, ai muốn đến lúc nào thì đến, muốn đi lúc nào thì đi. Không ai quản lý giờ giấc của nhân viên. Chỉ cần đến đúng hạn, công việc anh xong thì anh ở lại, không xong thì anh lên đường.
Mỗi năm, công ty sẽ có 2 lần workshop để các nhân viên toàn công ty họp mặt, trao đổi công việc trong không khí vui vẻ và thân mật. Mỗi 3 tháng, nhóm làm việc có một buổi gặp mặt gia đình các thành viên trong nhóm, ăn uống là chủ yếu. Mỗi tháng, nhóm có một ngày ăn tối linh đình với nhau. Khi nào "quỹ đen" của nhóm đầy, nhóm lại có một buổi ăn nhậu om sòm. Lúc nào cũng có dịp xả stress với nhau, làm sao mà bỏ đi dễ dàng như vậy được.
3. Cơ hội:
Do là tập đoàn lớn, công ty tạo cơ hội cho nhân viên được phát triển và học hỏi ở những môi trường làm việc mới. Chỉ cần anh làm việc trên 1 năm, thông thạo tiếng ở nước mà anh muốn đến, chi nhánh nơi đó đang cần người, thì anh được sang đó làm việc từ 1 đến 5 năm rồi về. Chồng con và con đang nhắm đến Úc hoặc Mỹ. Cơ hội bày ra đó, sao mà lại bỏ đi.
Cho nên, giận thì giận mà thương thì thương. Chàng con muốn nghỉ việc lắm, mà họ đã khéo còng chân chàng lại rồi còn đâu.
Công việc áp lực, làm hoài cũng không thấy xong. Nhiều lần anh chồng giận dữ, đòi nghỉ việc. Hôm sau, lên nói chuyện với sếp, sếp vuốt thế nào lại thôi, đi làm tiếp. Họ đã giữ chân chồng con như thế nào?
1. Kinh tế:
Ngoài lương hằng tháng, cứ làm thêm giờ nào trả tiền giờ đó. Khi vào làm, mỗi nhân viên được phát hai thẻ ngân hàng. Một thẻ để dùng trả tiền ăn 2 bữa hằng ngày, tiền tiếp khách, tiền xăng, tiền gửi xe. Khoảng chi này dĩ nhiên là do công ty đài thọ. Thẻ còn lại là "quỹ đen" của ông chồng, công ty cho riêng để đi ăn nhậu, chơi bời, 1 năm khống chế trong 1 số tiền (tương đối lớn) và nhân viên phải chi số tiền này trong năm để xả hơi, nghỉ dưỡng. Đi công tác nước ngoài, nhân viên nhận lương theo ngày như bình thường, tiền trợ cấp đi công tác (tính theo ngày công tác), tiền chi dùng cho chuyến công tác, tiền tiếp khách, và dĩ nhiên là có phương tiện đi lại với khách sạn rồi, chứ không thì ai mà chịu đi công tác. Mỗi tháng, nhân viên được cấp cho một số tiền gọi là tiền xe, có nghĩa là có thể dùng để bảo dưỡng xe, mua xe trả góp tháng gì gì đó cũng được. Tụi con dùng tiền này để góp xe, vẫn còn dư. Hehehe. Rồi còn tiền nhà. Công ty cũng hỗ trợ tiền mua nhà cho nhân viên. Ai cũng được hỗ trợ. Cho nên làm sao mà bỏ được. Bỏ đi, ngân hàng kéo nhà.
2. Môi trường:
Vì làm việc cho Tây, nên phong cách của các nhân viên ở đây cũng khá Tây. Con nhớ có lần chồng kể, nhóm của chồng có cuộc họp bất thường, trước mặt các nhân viên, ông sếp nhỏ nhưng lớn tuổi chính thức nói xin lỗi cô thư ký nhóm trẻ tuổi mới vào vì đã nặng lời với cô ấy. Đối với người Hàn, đây là chuyện không bình thường. Vì thứ bậc ở Hàn được tính như sau: số một là tóc bạc, số hai là cấp bậc. Nghĩa là người già thì muốn nói gì nói, muốn mắng ai thì mắng. Đó là đặc quyền của xã hội. Sau đó đến cấp bậc. Là có chức quyền thì muốn làm gì làm, muốn nặng nhẹ ai cũng được. Ờ công ty này, các nhân viên đối với nhau bình đẳng trong công việc và trong mối quan hệ đồng nghiệp. Ờ ngoài đường thì công ty không quản lý, chứ lỡ như trong công ty, để ông sếp lớn biết có chuyện nạt nộ nhau thì sẽ có cuộc họp bất thường như thế.
Giờ làm việc thông thường là từ 8:30 đến 5:30 chiều. Trên thực tế, ai muốn đến lúc nào thì đến, muốn đi lúc nào thì đi. Không ai quản lý giờ giấc của nhân viên. Chỉ cần đến đúng hạn, công việc anh xong thì anh ở lại, không xong thì anh lên đường.
Mỗi năm, công ty sẽ có 2 lần workshop để các nhân viên toàn công ty họp mặt, trao đổi công việc trong không khí vui vẻ và thân mật. Mỗi 3 tháng, nhóm làm việc có một buổi gặp mặt gia đình các thành viên trong nhóm, ăn uống là chủ yếu. Mỗi tháng, nhóm có một ngày ăn tối linh đình với nhau. Khi nào "quỹ đen" của nhóm đầy, nhóm lại có một buổi ăn nhậu om sòm. Lúc nào cũng có dịp xả stress với nhau, làm sao mà bỏ đi dễ dàng như vậy được.
3. Cơ hội:
Do là tập đoàn lớn, công ty tạo cơ hội cho nhân viên được phát triển và học hỏi ở những môi trường làm việc mới. Chỉ cần anh làm việc trên 1 năm, thông thạo tiếng ở nước mà anh muốn đến, chi nhánh nơi đó đang cần người, thì anh được sang đó làm việc từ 1 đến 5 năm rồi về. Chồng con và con đang nhắm đến Úc hoặc Mỹ. Cơ hội bày ra đó, sao mà lại bỏ đi.
Cho nên, giận thì giận mà thương thì thương. Chàng con muốn nghỉ việc lắm, mà họ đã khéo còng chân chàng lại rồi còn đâu.