Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

"Ajumma nghĩa là có tóc xoăn tít"

Trong tiếng Hàn, a-jum-ma là từ dùng để gọi người phụ nữ đã có gia đình, hay người phụ nữ trung niên. Tiếng Việt mình để mỉa mai sẽ dịch ra là bà cô.

Ai cũng nghĩ nói đến người Hàn Quốc thì nhóm những người trong ngành giải trí sẽ là đối tượng được chú ý hàng đầu. Theo con thấy, nhóm người có ảnh hưởng mạnh mẽ đến tổng thể các thế hệ, các ngành nghể, các khía cạnh trong xã hội Hàn Quốc chính là các bà mẹ "ajumma". Các chị bạn con rất ghét bị gọi là "ajumma" nên bắt tụi nhỏ phải gọi họ là "dì" (i-mô).

Các "dì" quanh đây đều là con nhà khá giả, được cho ăn học đầy đủ. Các "dì" không chỉ có bằng đại học mà còn có vô vàn các bằng cấp linh tinh đủ để không bao giờ phải thất nghiệp. Vậy mà vì sinh con, không có gia đình bên cạnh giúp, các "dì" đều phải nghỉ ở nhà, ngày ngày ngồi ca cẩm với nhau về sự nghiệp "rửa đít con" vĩ đại của mình. Các "dì" nấu ăn cực nhanh vì không muốn mất thời gian cho việc nấu nướng. Các "'dì" quản lý tiền cực giỏi, biết khoản nào cần tiết kiệm, khoản nào cần chi tiêu. Có "dì" hết sức keo kiệt trong việc ăn uống nhưng lại hào phóng chi tiền mua quần áo hiệu cho con và có cả một phòng chứa đồ nghề cắm trại, leo núi và trượt tuyết. Có "dì" chỉ dám xin lại đồ cũ của các cháu cho con mình mặc nhưng lại chi không tiếc cho tất cả các lớp học đàn, hát, nhảy múa, toán, tiếng Anh, mỹ thuật, bơi lội,... các loại của con. Có "dì" luôn canh bán bớt quần áo cũ, đồ chơi cũ của con mình, rồi là cứ một tháng một lần lại dẫn con đi Nhật chơi. Lại có "dì" trông lúc nào cũng rách rưới vì cứ mặc áo cũ của chồng nhưng luôn chọn mua thật nhiều những nguyên liệu ngon nhất, mắc nhất về nấu ăn cho 4 cái "tàu há mồm" ở nhà.

Các "dì" này chính là những người sẽ định hướng cho thế hệ kế tiếp của Hàn Quốc sẽ phát triển như thế nào, học cái gì, ở đâu, và không cần thiết lúc nào cũng hỏi ý con mình. Các bà chị "dì" này luôn rủ con đi chơi, đi mua sắm; ngăn cản khi con chọn món nào giá mắc (theo ý các chị); rầy rà khi con đi chợ mua một bịch bột để dùng có chút xíu mà không hỏi để các chị cho; trông hai đứa nhỏ cho con (bao gồm cho ăn, dạy học, rửa khay đồ ăn và cả rửa đít cho tụi nó). Các chị giúp con trong các buổi họp phụ huynh, những thứ cần chọn cho tụi nhỏ đi học, mắng vốn giúp với mẹ của mấy đứa nhỏ nào chọc ghẹo hai đứa nhà mình.

Theo các chị, "Ajumma" là những người tóc cắt ngắn, xoăn tít, thường mặc quần áo sặc sỡ, bông hoa và mang giày thể thao. Con từng tiếp xúc với một vài "ajumma" lớn tuổi và con kết luận là họ thật tốt bụng... quá. Trăm lần như một, các "ajumma" không quen biết đều hỏi con "Con đi đâu đấy?" "Sao con đi chợ này?" "Sao con đi chợ sớm thế?" "Con mua gì vậy? " (miệng nói, tay sờ vào túi đi chợ của con) "Con mua chi dữ vậy? Mắc quá vậy?". Ở siêu thị, các "ajumma" làm việc ở đây nhất định bắt con phải chọn mua thứ rẻ hơn, dấm dúi cho vào giỏ con thêm phần quà khuyến mãi này nọ. Các gói nước xả quần áo khuyến mãi mà con được nhận nhiều đến mức con đã dùng từ năm ngoái đến năm nay mới hết.

Ngoài việc thường bị các "ajumma tóc xoăn" xô đẩy khi đi chợ hay đứng trên xe buýt chờ khi cửa mở thì con thấy rất ấm lòng khi có các "ajumma tóc xoăn" ở xung quanh. Họ thật sự rất quan tâm đến người khác. 

Ba năm trước, chồng con hứa chỉ để ba mẹ con con ở Hàn Quốc trong ba năm rồi về lại Việt Nam. Trong ba năm qua, con chưa bao giờ ngừng nghĩ đến ngày trở về. Nhưng giờ, hình như con đã bắt đầu cảm thấy tiếc phải rời xa những người Hàn Quốc xung quanh con. Từ ngày dọn về Suwon, con bắt đầu có bạn Hàn Quốc, nói và nghe tiếng Hàn nhiều hơn. Những lo lắng của lúc trước khi đến Hàn Quốc đã tan biến. Những người bạn mới của con ở đây giúp đỡ, che chở, bảo vệ chúng con. Gia đình mình và bạn bè chòm xóm bên mình ngày xưa đã ra sức ngăn cản con tiến tới với một người Hàn Quốc vì thông tin xấu về những người đàn ông độc đoán Hàn Quốc bạo hành vợ cứ liên tục xuất hiện trên báo đài, hay ngay trong cộng đồng người Châu Á ở Mỹ mà gia đình mình đã từng chứng kiến. Hôm nay, con đã có thể cam đoan rằng cuộc sống của con ở đây, bên cạnh những "ajumma" hàng xóm tốt bụng, thật sự dễ chịu hơn những gì mình tưởng. Cứ yên lòng, Ngoại nha.

Mừng Phật đản ở trường Liên Hoa

Nhà mình không theo đạo Phật nhưng nhà chồng con theo đạo Phật. Tuy vậy, chồng con không được liệt vô hàng "thiện nam tín nữ" gì vì anh này không quan tâm chuyện ăn chay hay không ăn chay và đi chùa vào lúc nào, đọc kinh niệm Phật phải mặc áo sòng, đi chân đất ra sao. Nhà mình đừng hiểu lầm, chồng con vẫn rất tin và vẫn thờ Phật trong tâm. Ảnh có pháp danh, từng ở chùa học Phật trong 1 tuần khi còn nhỏ, thuộc tất cả kinh Phật, tên Phật, Bồ tát, La hán, biết đủ các lễ nghi cần thiết khi lễ Phật.

Dù sao thì hôm qua cả nhà con đã đi chùa của trường Liên Hoa. Sư thầy trụ trì của chùa này đã vận động mở ra hai trường mẫu giáo tên Kim Cương và Liên Hoa, và tụi nhỏ học trường Liên Hoa nên cạnh trường là một cái chùa. Chùa nhỏ, kiểu hiện đại, trụ trì là ni nên khá ít phật tử đến so với những chùa khác. Tuy vậy hôm qua chùa vẫn đông, do có một đám con nít quá trời từ trường Liên Hoa đổ qua thi vẽ và tham gia trò chơi.




Từ một tháng trước, trường đã ra thông báo mời bé đi thi vẽ còn cha mẹ đi biểu diễn văn nghệ mừng ngày Phật Đản. Trước Phật Đản một tuần, ngày 22/4, hai trường mẫu giáo cùng các chùa trong khu vực tổ chức các gian hàng, văn nghệ và rước đèn. Ba năm liên tiếp trước thì nhà con đều có tham gia các hoạt động này, chỉ có năm nay là không.

Năm ngoái tụi con đến Hành cung Hoa Thành (Hwaseong) để dự lễ rước đèn mừng Phật đản 

Cô giáo của thằng nhỏ trong đội đánh trống

Năm ngoái có thêm đoàn Việt Nam, ngoài đoàn Thái Lan như mọi năm

Con nghe chị phụ trách gian Việt Nam nói có các bạn sinh viên Việt Nam tới phụ làm lồng đèn

Mấy gian khác có các hoạt động miễn phí hoặc thu tiền, gian Việt Nam im ắng

Đây là sư cô trụ trì, người phúc hậu và ân cần với mọi người 

Hôm qua lật đật tính đi sớm để kịp cho tụi nhỏ có thời gian chơi và vẽ nhưng cuối cùng tụi con cũng ra khỏi nhà thiệt trễ, lúc 9 giờ 30 sáng và có mặt tại trường 15 phút sau đó. Vừa đến cửa trường, tụi con thấy ngay băng rôn đỏ của ứng viên số 2 và băng rôn xanh lá của ứng viên số 3. Họ tranh thủ chổ đông người để vận động cho người đứng đầu của họ lên làm tổng thống thứ 19. Con nghe nói ông số 1 được nhiều phiếu tín nhiệm hơn nên chắc hai ông số 2 và số 3 đang đứng trước cửa kia phải ngậm ngùi chờ cơ hội làm tổng thống thứ 20 thôi. Vì vậy mà kẹt xe trên đường và bãi đậu xe rộng của trường cũng kín chỗ. Cũng may là lúc tụi con vào tới chưa có nhiều trẻ con nên tụi nhỏ không mất thời gian chờ tới lượt được vẽ mặt, làm vòng tay. Thằng nhỏ không chịu làm vòng tay, xỏ hạt hay vẽ mặt như mấy năm trước. Nó cũng không muốn làm hoa sen hay lồng đèn hoa sen dâng Phật. Nó nhảy lên khóc lóc đòi mua bong bóng Pikachu. Ba nó dỗ dành bằng cách dẫn đi tới chỗ phát kẹo bông gòn và bắp rang miễn phí. Thế là anh nín ngay.


Năm nay các hoạt động cho trẻ em của chùa cũng y như những năm trước, triển lãm tác phẩm mỹ thuật của các lớp dâng Phật (à, hai năm trước bạn của con nhỏ đem về nhà một cái lồng đèn hoa sen tự làm với gương mặt hí hửng. Mẹ nó cầm cái lồng đèn lên to giọng hỏi "Gì đây? Gì đây?". Trên hai cái dây rua băng rủ xuống bên dưới lồng đèn, con nhỏ viết "Con yêu Phật. Mừng Phật đản." Vấn đề nằm ở chỗ cả nhà nó hai bên nội ngoại đều theo Công giáo), tổ chức gian hàng (năm nay miễn phí hoàn toàn), thi vẽ (đóng 3,000won), dâng hoa cho Phật, tắm Phật, xếp hàng sau ni sư vừa đọc kinh Bát Nhã vừa đi vòng quanh tháp Phật 3 vòng và biểu diễn văn nghệ.









Chỉ khác các năm trước, năm nay hai đứa nó đăng ký thi vẽ. Con vác lều chỏng cho tụi nó đi thi. Chủ đề là "Hãy vẽ lại cảnh chùa". Thằng nhỏ nhìn quanh, thấy hoa, nói "Con sẽ vẽ hoa." "Nhưng mà người ta kêu vẽ cảnh chùa con ơi." "Trong chùa có hoa mà mẹ." "Ừa thì con vẽ hoa xong nhớ vẽ thêm mái chùa vô bên trên." "Không, ở đây có nhiều hoa nên con sẽ vẽ thật nhiều hoa thôi." Và kết quả của ý tưởng "vẽ thật nhiều hoa" là:


Nguyên bản ở đây

Bó tay với thằng nhỏ, con quay qua con nhỏ. "Mẹ, con sẽ vẽ cảnh chùa ở bên này, người lạy Phật ở đây, hoa ở đây, hàng rào ở đây, trên đây có mây, dưới đây có cỏ." Nghe rất hoành tráng. 30 phút sau, nó tình cờ gặp bạn, thế là chị ta quên mất chuyện cần thi vẽ, kêu bạn vô tô màu sơ sài phụ cho nhanh rồi chạy đi chơi.



Năm nay tụi con chỉ chủ yếu đến chùa lạy Phật chứ không tham gia hoạt động nào thêm hết. Thằng nhỏ sẽ học ở trường Liên Hoa thêm một năm nữa thì lên lớp một. Vậy tức là hai năm sau nữa chỉ còn Phật trong tâm.

Con bắt đầu viết bài này ngay sau khi trở về từ lễ mừng Phật đản và viết xong sau khi Hàn Quốc có tổng thống mới. Tốc độ viết thế này thật khó ai sánh kịp.