Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

Một khu vui chơi cho trẻ em

Nhân dịp tụi nhỏ nghỉ hè, tụi con dẫn đi tới một khu hướng nghiệp cho trẻ em tên là Job World, giống giống như  khu vui chơi cùng dạng ở thành phố Hồ Chí Minh. Đợt rồi ở bên mình con dẫn tụi nhỏ đi 3, 4 ngày trước tết gì đó nên chỗ chơi bên mình vắng hoe. Tụi nhỏ tha hồ chạy chơi, các bà mẹ thong thả ngồi uống nước ở vài chỗ cà phê xung quanh để chờ con. Bên này con dẫn tụi nhỏ đi vào dịp hè, chao ôi, đông như trảy hội.

Họ chia tụi nhỏ ra làm 2 nhóm tuổi, dưới và trên 12 tuổi, cho vào  khu chơi riêng biệt. Họ lại yêu cầu đăng ký chỗ trước trên mạng và giới hạn số người vào chơi trong 1 buổi. Họ cũng lại bán vé 1 ngày ra làm 2 buổi chơi để lấy được tối đa người chơi trong 1 ngày. Tất cả là nhằm thu được tối đa lợi nhuận, hạn chế số khách đến chơi để phục vụ được tốt nhất cho các bé. Nhưng người vẫn cứ là quá đông. Người đông, việc xếp hàng chơi trò chơi là một cực hình với mấy đứa nhỏ. Một trò giới hạn tối đa là 12 đứa. Có trò chỉ cho có 6 đứa chơi. Tổng cộng có 55 trò chơi trong khu nhà 2 tầng cho trẻ dưới 12 tuổi. Mỗi trò trung bình chơi trong 30 phút, nghỉ 10 phút thì cho lượt khác vào chơi. Trò này lại tréo với trò kia 5 phút, 10 phút hay có khi trùng giờ. Tính ra, trong điều kiện lý tưởng không có ai khác ngoài "ta" đến thì một đứa nhỏ cần tầm 21 tiếng để chơi cho hết các trò trong đó. Các trò chơi chia làm 2 loại là loại được thưởng tiền và loại phải trả tiền. Loại trả tiền tốn nhiều nhất là 20 đồng, ít nhất là 5 đồng. Những trò đó bao gồm làm bánh pizza 20cm, làm cookie, làm nước uống, làm sổ tay, chơi mô hình vũ trụ mà thật ra là xem phim 4D... Khi vào cổng, vì là dịp hè, họ cho tụi nhỏ gấp đôi số tiền ngày thường, được tới 100 đồng. Một buổi chơi chỉ có 4 tiếng đồng hồ thôi, xếp hàng dài sọc đã mất hết 30 phút. Một đứa nhỏ thông thường không biết tính toán thấu đáo chỉ biết chơi trò mình muốn chơi, đến chỗ chơi mà người ta đã ngồi hết thì nó sẽ đi vòng quanh tìm chỗ khác chơi. Là một người lớn, có ai chấp nhận như thế không? Không hề. Vì vậy, các bà mẹ vào cuộc.

Còn 10 phút cửa mở, mọi người xếp hàng theo sự hướng dẫn trong loa. Vé ai số nhỏ hơn thì đứng trước. Nghe kêu đến số nào thì số đó được vào cửa. Một vài gia đình từ đâu chạy sòng sọc tới, hớt ha hớt hải "Tui, số tui nhỏ nè, cho tui vô" "Dạ thưa các con anh đâu?" "Chờ chút, tụi nó tới liền." 5 phút sau "tụi nó" tới. Anh vẹt đám đông nhét mấy đứa nhỏ vô hàng trên. Đúng giờ, loa gọi số trên vé. "Mời số 1 và số 2 vào. Số 1 vào lối bên trái, số 2 vào lối bên phải." Như những vận động viên điền kinh thứ thiệt, các gia đình có vé số 1 và số 2 nghiên người về phía và cứ thế là cắm đầu chạy. Tiếng các bà mẹ hô to, dõng dạc "Pizza. Tụi con, chạy ngay tới pizza." Bà khác la lên "Nhanh, nhanh, cookie, xong thì qua làm rô bốt." Mấy bà khác không nói không rằng, lôi mấy đứa nhỏ chân ngắn ngủn chạy vùn vụt tới chỗ tìm hóa thạch khủng long. Tiếng chân chạy rầm rập. Tiếng hô lệnh ngắn gọn, dứt khoát. Tụi nhỏ không có thời gian để cười hay thở cho tới khi sà được cái mông vô ghế chờ. Mấy số vé sau chậm chân không còn trò nào hấp dẫn để chơi, tụi nhỏ định đi vòng quanh thì mấy bà mẹ đã nhanh tay kéo con lại ấn nó vào ghế chờ của một trò nào đó. Mấy đứa nhỏ vùng vẫy chạy đi bị mẹ lôi lại, bà thì la hét, bà thì gầm gừ, bà thì dỗ ngon dỗ ngọt. Hết một lượt chơi, ba bốn bà mẹ lại dẫn đầu một nhóm con nít chạy rầm rập, phi như tên bắn, tới chỗ chơi đã nhắm trước. Trong lúc con chờ tới giờ chơi, các bà lột quýt nhét vào miệng tụi nhỏ, tiếp tế nước uống, thức ăn ngay tại chỗ. Trong 30, 40 phút con chơi, phụ huynh được làm vòng tay, chong chóng, chơi trò chơi có thưởng. Chỗ nào cũng đông nghẹt bà mẹ trẻ đến chơi. Có một chỗ lại đông các ông, đó là chỗ làm vòng tay. Ngó các ông tẩn mẩn lượm từng hột ra khỏi hộp rồi lại xỏ tới xỏ lui trật lất thiệt là sốt ruột. Hàng người thì chờ dài mòn mỏi. Được cái các ông thật thà, làm chút lại chạy ra ướm lên tay con gái rồi lại chạy vào. Các bà thì thích xanh xanh đỏ đỏ lấp lánh nên ra sức xỏ thật nhiều hạt vào dây, mặc cho người hướng dẫn nói đi nói lại "Chị xem thử có vừa tay bé không chứ cái này to hơn tay em đấy ạ." Một bà bác bị nghe vậy thì trả lời ngay "Không, tôi làm cho tôi đấy chứ." Bên ngoài, bảng hướng dẫn ghi rõ "Nơi ba mẹ làm vòng tay cho bé. Một người làm 1 cái. Thời gian trong vòng 5 - 10 phút cho  người." Một vài người không muốn tham gia hoạt động nào sẽ ngồi nói chuyện với nhau ở ghế dành riêng cho phụ huynh hoặc ghế chờ của trẻ, với nguyên tắc ai cũng hiểu, có bé thì phải đứng dậy trả chỗ. Một bà mẹ một con không biết làm gì khác khi con mình ngồi chờ giờ vào chơi thì ghé đít vào ngồi kế con mình, sẵn tay để luôn túi xách các loại sang bên cạnh, ủn một người khác đang ngồi sát phía cuối băng ghế suýt lọt đất. Một bà bác ngồi lên ghế bé. Một cô hướng dẫn từ trong đi ra nhắc nhở bà. Chẳng biết họ nói gì lúc đầu, chỉ biết đến lúc cả 2 cùng to tiếng với nhau thì mọi người đều nghe rõ bà bác kia nói "Không đi đâu hết. Cái con điên này. Không thích đi." Đến khi quá nhiều người chú ý đến bà bác kia mới đứng dậy, vẫn không ra khỏi khu đó mà lôi điện thoại ra để gọi cho ai đó nói về "một con điên không cho ngồi". Rất nhiều ghế chờ cho phụ huynh được bố trí khắp nơi trong cả hai tầng lầu. Ghế và bàn nào cũng đầy ắp túi xách của ai đó không rõ. Nhiều người đi tới đi lui tìm chỗ ngồi, đành tắc lưỡi đứng dựa lưng vào đâu đó chờ con ra.  

Mãi rồi thì 4 tiếng chơi cũng qua, các bà mẹ lại dẫn con rầm rập chạy đến phòng đổi quà. Đến lúc này thì ôi thôi. Hãi ơi là hùng.

Đây là một khu vui chơi cho trẻ em như mọi khu vui chơi khác cho trẻ em.
  
Đây là tòa nhà 5 tầng, tầng 3 và tầng phụ trên tầng 3 là chỗ chơi

Số trên màn hình là số in trên vé

Vé tụi con số 8

Dưới ghế tụi nhỏ đó dán số thứ tự, nhìn đó biết ai tới trước ai tới sau, có bao nhiêu đứa được chơi trong 1 lượt chơi

Ghế dành cho lượt chờ sau

Mấy ông bố xỏ vòng cũng khí thế lắm

Ghế chờ cho phụ huynh ngày thường 

Chơi xong ra đổi ba cái đồ chơi linh tinh này

Chơi xong trước khi ra về treo cái thẻ trả lại cho người ta.
Không ai quản lý. Cái này ngay trước cửa ra