Thứ Ba, 8 tháng 5, 2018

Một đứa nhỏ ra đời

Cuối hè năm ngoái, trong dịp cả nhà đi picnic với nhau, bà nội tụi nhỏ thông báo cô út có tin vui, được 5 tuần.

Cô út mỗi ba tháng thì đi khám thai một lần. Hình siêu âm chụp gửi cả nhà coi. Cô háo hức vì tính dịu dàng, thích trẻ con mà mãi tới giờ mới có đứa nhỏ của mình. Bên nhà bà nội tụi này không kiêng cử gì hết, cứ vậy báo tin, chúc mừng khắp nơi. Hình như bên nhà chồng cô thì khác, thấy chú út có vẻ chưa muốn ai hỏi thăm chúc mừng gì nhiều. Cô út vẫn đi làm đều đặn, trừ những thứ sống ra thì món nào cô cũng ăn được. Rồi đứa nhỏ được 6 tháng, cô chú đi ra tiệm chụp hình kỷ niệm với bụng bầu. Tiệm này có gói chụp hình em bé từ lúc trong bụng mẹ cho tới lúc 1 tuổi, làm phim video rồi chiếu lên trong buổi tiệc đầy năm. Mỗi lần con về nhà bà nội tụi nhỏ gặp cô, cô mở di động cho coi phần mềm theo dõi sự phát triển của thai nhi. "Nó giờ dài bây nhiêu đây, nặng bây nhiêu đây rồi đó chị." "Nó có ngón tay rồi đó chị."


Tới đứa nhỏ được 8 tháng thì cô chú làm một chuyến đi biển Nhật Bản chơi. Cô đặt người ta làm một tấm biển nhỏ chừng hơn bàn tay, ghi "Gia đình chúng ta đi chơi ở Okinawa". Rồi cô đi chơi, chỗ nào chụp hình cũng giơ tấm biển lên chụp chung.


Ngày cô đi sinh là ngày bác sĩ quen rảnh, chứ cô định tới thêm 2 tuần sau đó mới sinh em. Ngày thứ hai, ai cũng đi làm. Ông bà nội, ông bà ngoại của đứa nhỏ không ai có mặt. Chỉ có chú út túc trực bên cô. Giữa trưa cô sinh. Ca mổ tốt đẹp. Ngay sáng hôm sau cô đã có thể bước xuống giường đi lại đàng hoàng. Cô nói "Em đau có chút xíu hà chị. Chị cho 2 đứa nhỏ vô thăm em đi. Tụi nó có bị cảm xổ mũi chút cũng không sao đâu, chị đừng lo." Em bé được nằm ở phòng sơ sinh với các bạn. Tất cả đều khỏe mạnh bình thường. Bé được cách ly với mẹ và mọi người, trừ cô y tá chăm sóc các bé. Bệnh viện chỉ cho người vô thăm mẹ và bé từ 7 giờ tối. Em bé vẫn nằm trong phòng sơ sinh. Mẹ và gia đình giơ tấm thẻ tên mẹ, ba qua khung cửa sổ kính to, cách âm, cho cô y tá coi. Cô gật đầu ra hiệu đã hiểu, rồi đến tìm bé giữa một chục cái khung nôi nhỏ nhỏ bằng nhựa trong, đẩy ra áp sát cửa sổ cho ba mẹ coi. Mỗi bé được đẩy ra đó cho xem trong vòng tối đa 15 phút thôi rồi cô y tá lại đẩy vào. Phòng bệnh của cô út nhỏ nhưng đầy đủ và đặc biệt là rất ấm. Ấm quá sức ấm đến nỗi cô út không chịu được, phải đi ra ngoài để hít thở không khí. "Ngộp quá chị ơi." Bà nội tụi nhỏ nấu quá trời đồ tẩm bổ và mua đủ thứ cho cô ăn nhưng cô từ chối. "Ngày họ cho con ăn 5 bữa, đến nổi phải kêu ông chồng vô ăn phụ dùm 2 bữa rồi má ơi." Tối cô với chú được nghỉ ngơi yên tĩnh vì đứa nhỏ vẫn còn phải cách ly.



May là cô chỉ ở đó có 5 ngày rồi dời qua bệnh viện chăm sóc hậu sản nằm thêm 2 tuần nữa. Phòng bên chăm sóc hậu sản to nhỏ con không biết, vì họ không cho bất kỳ ai, trừ anh chồng sản phụ, được vào. Có điều cô nó rên quá "Em không thở được. 30 độ. Nhiệt độ phòng là 30 độ. Em đổ hết mồ hôi, cảm tưởng như cái đầu của mình hôi ghê gớm. Vẫn chưa tới giờ mấy cô đó tới gội đầu cho em nữa. Ra ngoài này thiệt là dễ thở." Cô than như vậy khi ngồi tiếp gia đình ở phòng khách của bệnh viện, chỗ duy nhất người nhà được vào gặp sản phụ. Còn em bé, vẫn cách ly với mọi người. Vẫn chỉ được ngắm em qua khung cửa sổ lớn. Em đã được bú mẹ, được gặp mẹ khi nào mẹ muốn, nhưng buổi tối em vẫn ngủ một mình trong phòng sơ sinh với các bạn. Phía trên nôi của mỗi em, người ta gắn một cái máy quay nhỏ, gửi mẹ đường dẫn vào phần mềm theo dõi bé mỗi ngày. Qua phần mềm này, bà nội và bà ngoại mỗi ngày đều có thể ngắm cháu mình o e trong nôi. Em bé đã rụng rún. Ngày cô út và em bé mới đến bệnh viện chăm sóc hậu sản, người ta đặt một hộp nhỏ màu vàng, gói ghém rất trang trọng, cạnh em bé. Chiều đó cô mở ra mới biết đó là hộp đựng rún em.


Giờ cô đã khỏe và mong về nhà lắm rồi. Em bé cũng khá cứng cáp. Cuối tuần này mẹ con cô út sẽ được về nhà. Cô út sẽ được bước vào một cuộc chiến dài đầy mệt mỏi nhưng không có hồi kết thúc. Cuộc chiến chăm sóc con, nuôi con và dạy con theo kiểu Hàn Quốc. 

Thứ Tư, 7 tháng 3, 2018

Vẫn là lớp học và nỗi lo của mẹ Hàn Quốc

"Em ơi, thứ hai-tư-sáu chị đăng ký piano cho con chị ca 2 giờ tới 3 giờ nhưng cô gọi nói giờ đó không được nên chị phải đổi thành ca 3 giờ tới 4 giờ. Còn ngày thứ ba, lớp đọc sách đó, con chị thích lắm mà không học được. Em coi, thứ ba, lớp tụi nhỏ học xong lúc 3 giờ kém 20, lớp đọc sách từ 3 giờ 30 đến 5 giờ mà lớp học bơi bắt đầu từ 5 giờ 30. Vậy con nhỏ có thời gian ăn uống gì nữa. Rồi chưa hết em, học bơi xong về thì cô giáo tiếng Anh đến nhà dạy từ 7 giờ đến 7 giờ 30, cô giáo dạy toán dạy từ 8 giờ 30 đến 9 giờ. Đó, cho nên con nhỏ bận lắm em. Chị đành cho nó nghỉ lớp đọc sách để nó có thời gian ăn uống nữa. Không biết con bạn của tụi nó có đăng ký lớp đọc sách không. Chưa nghe mẹ nó nói gì hết. Mà năm nay nó phải nghỉ lớp ba-lê rồi đó em. Không có thời gian. Giờ nó chỉ học board-game (trò chơi thi đấu theo nhóm nhỏ), học tính trên bàn tính, học toán, học mỹ thuật, học bơi với học piano nữa thôi. Trời em không biết thôi chứ ở thành phố Anyang, họ cho con học sướng hơn bên mình. Chỗ bạn chị đó, có nguyên một trung tâm học thêm lớn ơi là lớn cho tụi nhỏ. Họ dạy hay lắm, có kiểm tra đầu vào, kiểm tra mỗi tuần rồi mỗi khóa. Mấy đứa bạn cũ của con chị giỏi lắm, làm bài toán, bài tiếng Anh nào cũng 100 100 điểm không. Tụi nó chăm học lắm nha, học ở trường xong là mẹ chở đến trung tâm học toán, học tiếng Anh. Học xong ở đó tụi nó về nhà là có thầy cô dạy kèm toán, tiếng Anh chờ sẵn dạy tiếp. Riêng nha em, không phải thầy cô của trung tâm đâu. Mẹ nó phải trả tiền hai lần như vậy đó. Tụi nhỏ hả, tụi nó ăn trên xe. Chứ không giống chỗ mình, đi học cô dạy vậy thôi chứ không kiểm tra gắt gao với ở đây cũng không có một trung tâm tập trung như ở đó. Đó, con nhỏ bạn tụi này nè, đi học board-game thì ở bên chung cư mình nha, học tính trên bảng tính thì học ở chung cư nó nha, học toán thì ở trung tâm xa xa khu mình nha, học xong về nhà có cô dạy kèm toán tới nữa nè, rồi học mỹ thuật ở tuốt kia, học piano ở đây. Tội nghiệp, nó phải đi khắp nơi để học. Chà, tụi nhà mình sẽ học tiếng Anh với em thứ hai với thứ năm phải không? Vậy cho tụi nó học chữ Hán ngày nào được ta. Thứ tư nghen. Lịch thứ tư của tụi nó còn trống."

Câu chuyện sáng nay với bà chị 1 con, từng là giáo viên dạy sử cấp 2. Đối với chị, và rất nhiều bà mẹ khác xung quanh đây, việc học hành của con phản ảnh trình độ của mẹ. Vì vậy, con học nhiều, học giỏi, học trường tốt thầy tốt cũng giống như mẹ diện đồ hiệu khi ra ngoài. Xung quanh con, các bà các cô ra khỏi nhà đều diện quần áo hiệu quốc tế, hàng nội địa chất lượng cao không với tới đẳng cấp của họ. Ở nhà, con họ ăn cơm thịt bằm nấu canh, thịt xắt nhỏ xào chung với rau củ, hoặc cá chiên, và kimchi. (Mở ngoặc ra, cho con ăn bít-tết, thịt sườn nướng này nọ như con cho tụi nhỏ bên mình ăn mỗi ngày, được coi là xa xỉ.) Con đã hỏi chỉ "Tụi nhỏ học quá như vậy, tụi nó có thấy vui vẻ không?" "Sao mà vui được em. Tụi nó đứa nào cũng mệt rũ ra. Mà kệ. Phải tạo cái đà để nó học tới tới. Rồi còn phải thi cử cấp 2, rồi đại học nữa mà em. Phải vào được trường giỏi. Ra khỏi trường giỏi thì sẽ được vào làm công ty lớn, lương cao."

Một chị hàng xóm khác, giáo viên tiếng Anh ở một trường quốc tế, nói với con "Em không lo. Chương trình tiếng Anh ở trường học dễ lắm. Cái em cần chú ý là tạo môi trường và động lực cho con em sử dụng tiếng Anh. Mấy đứa học trò Hàn Quốc của chị, ba mẹ nó cũng cho đi học tiếng Anh dữ lắm mà vô trường vẫn không nói được. Ở mấy trường thường, họ chỉ tập trung dạy đối phó với các kỳ thi thôi."

Một nhỏ hàng xóm kể chuyện chồng nó, đang làm kỹ sư cho công ty Sam-sung. "Chồng em phải đi sớm về khuya, làm việc rất cực khổ và cạnh tranh ngay trong cả công ty. Mới đó mà tóc ảnh đã bạc trắng. Mãi vẫn chưa thấy thăng chức gì."