Thứ Hai, 29 tháng 4, 2024

Quán cà phê game yêu thích khai trương

Hai tuần trước tụi con tháp tùng thằng nhóc mê game Cookies Run lên Seoul. 

Công ty game này đã có một trang web chuyên bán đồ lưu niệm, sưu tập các loại liên quan đến game cho người hâm mộ và giờ thì họ mở một quán cà phê cho Vương quốc Cookies Run ở Seoul, cũng là quán cà phê đầu tiên của game này. Thằng nhỏ xưa giờ ít khi đòi cái gì, giờ dè dặt hỏi mẹ có thể dẫn tới quán cà phê đó vào đúng dịp hai tuần đầu khai trương của họ được không. Thế là con dẫn nó đi, bằng tàu điện ngầm cho đỡ kẹt xe, có ba nó tháp tùng, còn con nhỏ thì ở nhà học bài thi. 

  

Họ khai trương hôm thứ bảy ngày 13/4 thì tụi con đến vào lúc 3 giờ chiều chủ nhật 14/4. Hết chỗ. Thì ra, họ tổ chức một số sự kiện như tặng chữ ký của người lồng tiếng nhân vật game cho những người tới đầu tiên, cho chơi ba trò chơi, ai tham dự đủ thì được rút thăm lấy thẻ game, vật phẩm, kim cương để chơi trong game hay đồ chơi, đồ lưu niệm có nhân vật game. Mới đầu vô ai may mắn rút trúng thì còn được phiếu giảm giá đồ uống hoặc được nhận bánh macaron. Ngoài cửa thì không cần biết có vào được hay không, chỉ cần tải app game xuống thì được nhận một cái bong bóng dễ thương của game. Vì vậy mà người đến phải xếp hàng, lấy số, mỗi lần chỉ mở cửa cho tầm hơn mười khách vào và khách dùng thức ăn, uống tại bàn chỉ được không quá 30 phút.

 

 

Vì thằng nhỏ tiu nghỉu nên tụi con dẫn nó đi kiếm gì đó ăn cho đỡ buồn, đỡ phí 1 tiếng rưỡi tàu điện. Trong cái rủi cũng có cái vui. Thằng nhỏ gặp ngay một nhân vật game đang đi trên con đường gần đó cho người ta chụp hình. Sau đó thì được vào ăn một quán kem đá bào xoài thiệt là ngon. Giải nhiệt. Giải tỏa bức xúc.

Một tuần sau tụi con quay lại. Đó là ngày áp chót của sự kiện tặng quà khai trương. Theo lời hướng dẫn trên mạng của những người đi trước, mặc dù quán mở cửa lúc 10:00 sáng, tụi con vẫn phải thức dậy sớm, lờ đờ ăn sáng rồi lết lên xe, chạy lên Seoul cho nhanh đặng xếp hàng lấy số. 7:30 sáng đi, tới nơi là 8:30. Đường vắng hoe. Quán cà phê đóng cửa im lìm không có ai. Nhưng khoảng sân bên hông quán thì đã có một hàng dài người ngồi, đứng xếp hàng.

 

Con tưởng tượng người hâm mộ của game chắc phải là mấy đứa con nít tiểu học, trung học thích màu mè. Không hề. Người đến là thanh niên, thiếu nữ, đàn ông, phụ nữ trung niên. Đi thành nhóm thì là những gia đình đủ bốn người ba mẹ con cái, hay mẹ dẫn con, ba dẫn con, bà dẫn các cháu. Mọi người đều chuẩn bị ghế xếp, tấm trãi ngồi, yên lặng và thong dong chờ đợi.

9:45 thì những người đầu tiên được bấm số điện thoại của mình vào máy lấy số chờ. Tụi con lấy được số 30-31-32, chờ thêm tầm một tiếng nữa thì tới lượt. Lúc tụi con chạy về xe ngồi chờ thì mưa bắt đầu lắc rắc còn người ta thì bắt đầu đến đông hơn. Nằm trong xe, ngắm mưa rơi lộp độp trên mui, nghe tiếng gà Seoul gáy là một trải nghiệm mới mẻ vô cùng. 

Chờ mãi rồi cuối cùng tụi con cũng được vào, được ăn, được nói, được gói mang về. 





Hai đứa già U50 đã ké được mấy tấm phông hồng cho nhớ lại một thời tuổi trẻ.


Mất hết hai buổi chỉ để đổi lấy tiếng cười cho tụi nhỏ. Mà ba mẹ nó cũng có mất mát gì đâu. Thằng nhỏ được chạm vào thế giới game nào giờ chỉ xem qua màn hình. Ba nó được chơi vui, bù lại tuổi thơ quá nghiêm túc chỉ biết vùi đầu vào sách vở. Mẹ nó được lần đầu tiên được trải nghiệm hai tiếng đồng hồ xếp hàng và chờ đợi để được vô một quán cà phê. Vui mà.



   

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2024

Bầu cử

Mới hôm thứ tư tuần rồi tụi con đi bầu Nghị sĩ Quốc hội kỳ thứ 22. Đây là lần thứ hai con được đi bầu cử, với tư cách là công dân. 

Lần đầu thì con đi bỏ phiếu bầu Tổng thống. Lần đó, sau khi đi bỏ phiếu bầu tổng thống về, hai đứa con gặp một chị hàng xóm. Chỉ cười hớn hở, hấp háy mắt hỏi con "Em, số mấy? Số 1 không? Số 1 hả? Phải vậy chứ!" Và lần đó số 1 thua số 2. Lần này thì không ai hỏi con. Chắc vậy nên màu xanh đang thắng màu đỏ. Phải vậy chứ!

Địa điểm bầu cử cố định của khu vực con ở là trường tiểu học của tụi nhỏ. Ngoài cổng họ không treo hay dán bất kỳ thông tin nào nhưng sau khi băng qua sân trường, vào dãy lớp học thì họ có một tờ hướng dẫn nho nhỏ trên tường, cho biết bên trong là địa điểm bầu cử. 

Đây là hình chụp ngày bầu Tổng thống

Phòng bầu cử là phòng học đầu tiên ngay sau khi đi vào. Có một, hai nhân viên đứng đó để kiểm tra xem người đi bầu có đem theo chứng minh nhân dân không. Vào trong, bên tay phải, ngay trước bảng đen là một bàn dài được ráp từ mấy cái bàn học trò. Ba, bốn nhân viên ở đó sẽ kiểm tra danh tính người đi bầu, xem chứng minh, kiểm tên trên danh sách và yêu cầu ký tên lên đó. Sau đó thì họ hướng dẫn mình vào một trong bốn quầy kín kê sát nhau ngay bên cạnh để bỏ phiếu. Có tổng cộng hai phiếu, một để chọn một trong hai mươi chín đảng lớn nhỏ đang hoạt động trong nước và một để chọn một trong hai người đại diện cho quận vào làm Nghị sĩ Quốc hội. Thùng phiếu để giữa phòng. Làm thành chữ U với dãy bàn kiểm danh tính, dãy quầy bầu cử là dãy ghế cho các đại diện của hai bên ứng viên Nghị sĩ. Họ ngồi đó giám sát quá trình bỏ phiếu.

Thông tin địa điểm bầu cử, hướng dẫn bầu cử, thông tin ứng viên và thông tin các đảng lớn được gửi tới nhà khoảng 10 ngày trước ngày bầu cử. Con chả biết chọn ai hay chọn đảng nào. Thế là con tặng cho ba tụi nhỏ thêm một phiếu. "Anh chọn ai thì em bỏ phiếu cho người đó." Lúc đầu ảnh cũng khách quan lắm nghen, cũng từ chối "Thôi, em phải tự chọn người đại diện cho em." "Thôi, em chọn người của em thì mới đúng (chắc ý là đúng pháp luật)." Cuối cùng thì vui vẻ, phấn khởi chỉ cho con biết nên chọn đảng nào và ứng viên nào. "Anh không thích người này, mà người này anh cũng không thích luôn. Vậy giờ mình chọn người anh ít mất cảm tình hơn nghen." Con cũng ráng nhớ tên đảng, tên ứng viên mà hai đứa thống nhất sẽ bỏ phiếu cho rồi mà sao tới khi chui vô phòng đóng tem lên phiếu thì con quên mất ai là ai. Con đóng đại vô một cái tên. Về nhà kiểm, may quá nó trúng. 


Thật ra con cũng nhớ mang máng một trong hai cái tên là vì vài hôm trước bầu cử, tụi con chạy lòng vòng trong khu phố chơi thì gặp ứng viên đó trên chiếc xe tải mini vận động bầu cử. Luật quy định họ không được phép tặng quà cáp để lôi kéo người dân bỏ phiếu cho mình nên các ứng viên ở đây sáng tạo lắm. Đội nhóm của họ tổ chức cổ vũ gây chú ý, kéo loa ra phổ cập thành tích, năng lực, nhắc lại lời hứa của ứng viên mình, cho xe tải mini đi vòng khắp các khu vực trong quận để mọi người được nhìn tận mắt, nghe tận tai ứng viên Nghị sĩ nói. Cứ ngã tư nào đông đông là có một nhóm. Xanh bên này thì Đỏ bên kia. Hai bên đấu nhau bằng lời lẽ đanh thép, giọng điệu hùng hồn, âm thanh inh ỏi, bay từ bên này ngã tư sang bên kia ngã tư. Người đi đường hai tai "trọng thương".

 
  
  

Vận động bầu cử cũng có lúc thầm lặng và dễ thương, như đưa một số linh vật xinh xắn đến ngã tư nhún nhảy, kêu gọi. Cũng có cái lặng mà không có thầm. Đó là khi có một nhóm người không đeo băng đeo in tên đội nhóm của ứng viên, cũng không đứng cạnh đội nhóm, mà tách ra thành một nhóm riêng, đứng cùng bên góc đường với đội nhóm của ứng viên mà họ ủng hội, cầm trên tay mấy tờ in đả kích ứng viên còn lại. Họ không nói gì hết, chỉ đứng yên giơ khẩu hiệu. Nhưng tờ khẩu hiệu của họ thì lên tiếng thay họ. "Phát ngôn bừa bãi về phụ nữ thời chiến. Từ nhiệm đi!"

 

Đợt này bầu cử không quá nghiêm trọng như bầu cử tổng thống. Tụi con không có dấu mộc đóng trên tay để lên mạng khoe. Vậy nhưng thiên hạ vẫn rần rần. Từ giữa tháng Ba, mỗi ngày tụi con bị dội bom điện thoại liên tục, vận động đi bỏ phiếu cho người này người kia hoặc khảo sát ý kiến về các ứng viên. Facebook mà cũng nhắc nhở người dân đi bầu cử. Trong trường tiểu học, cô giáo cho học sinh chơi trò dự đoán phần trăm người đi bỏ phiếu. Ai đoán trúng có quà. Thằng nhỏ đoán 68.3%. Kết quả cuối cùng trên toàn quốc, lấy trung bình, số người đi bỏ phiếu là 67%. Cả lớp đều trật lất.

  

Ba năm nữa có bầu cử Tổng thống. Còn bầu Nghị sĩ kỳ 23 thì phải đến 4 năm sau. Nhưng mà chắc chắn là mấy kỳ bầu cử sau sau nữa sẽ không làm con tò mò, hứng thú tìm hiểu nữa. Cái gì lần đầu mới hay. Hén.