Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

Thiên định

Năm năm trước con đám cưới vào thời gian mà "thầy" phán là Thiên định. Mọi sự chuẩn bị diễn ra trơn tru, trót lọt, nhanh gọn. Tiệc cưới dù vào lúc mưa to xối xả, vẫn có gần đủ khách đến chung vui. 

Con đi Hàn Quốc cũng vào thời gian mà "thầy" phán là Thiên định. Cập rập chuẩn bị, lụp chụp đóng gói, vậy rồi cũng đi suôn sẻ vui vẻ như ai. Con nhỏ mới tới bị ba gửi vô trường nhỏ xíu gần nhà liền. Cái trường nhỏ xíu có khoảng sân nhỏ xíu lồi lõm đó dạy con nhỏ hòa đồng với các bạn, dạy nó vẽ, hát, múa, viết chữ và hơn hết là dạy nó giao tiếp như một đứa nhỏ Hàn Quốc sinh trưởng ở đây. Cũng ở cái trường nhỏ xíu thiếu tiện nghi đó, thằng nhỏ được cô bồng bế, hôn hít, nâng niu, dạy nó biết yêu thương, dù chỉ từ việc nhỏ xíu là không dẫm chết mấy con kiến nhỏ ngáng đường đi. 





 Quà cô tặng ngày cuối cùng thằng nhỏ đi học. 
Cô ôm nó và khóc nức nở làm ba nó cũng nghẹn ngào.

Rồi tụi con rời nhà bà Nội đi ở riêng vào cái ngày mà "thầy" phán là Thiên định. Hôm đó nắng chiếu xiêng qua đám mây mà chỉ nửa giờ trước khi con đến nơi vẫn còn rấm rức kéo dài trận mưa từ tối hôm trước. Con tin đó là Thiên định.


 
Trước đó một tháng, tụi con lo đi tìm trường cho hai đứa nhỏ. Thằng nhỏ được nhận vào một trường tư thục ở chung cư đối diện, con nhỏ thì bị từ chối. Thế là chạy khắp nơi, cuối cùng hai vợ chồng chọn cho nó học trường của chùa, xa nhà 20 phút, phải đi bằng xe buýt trường. Vậy mà hay. Con nhỏ được làm quen với môi trường mới, rộng lớn hơn và truyền thống hơn. Con thì nhờ cùng đứng chờ xe buýt với các bà mẹ khác mà kết bạn được nhiều hơn, nhanh hơn. Họ là những người bạn hàng xóm đáng yêu với những đứa con xinh xắn. Họ trẻ, cởi mở, có học thức nhưng vì chăm con nên đều phải ở nhà làm nội trợ. Và tụi con nói chuyện với nhau, giúp đỡ nhau, chỉ bảo nhau. Tất cả đều là người mới đến nên chẳng có "ma" nào cũ cả. Thằng nhỏ tội hơn, trường mới có vẻ cô giáo không được nhiệt tình như cô cũ nên không có ôm ấp hôn hít gì cả. Cô chăm tốt, nhưng tình thương của cô cho các bé không giống như tình mẹ với các con như cô cũ. Con cảm nhận được điều đó từ thằng nhỏ. Ngược lại, thằng nhỏ chơi đùa dạn dĩ, nói nhiều và hát nhiều hơn. Ba nó là tội nhất (hiện giờ), mỗi ngày đi làm mất 2 tiếng chạy xe, về mất 1 tiếng (sau 11 giờ đêm). Nghe nói năm sau, ông sếp cho dời văn phòng từ Seoul về gần nhà con. Người duy nhất khoái dĩ nhiên là anh chồng con. Văn phòng mới to hơn, sang trọng hơn và gần nhà hơn rất nhiều. 




 Trường của con nhỏ có tầng hầm là hồ bơi, cạnh hồ bơi là hội trường lớn cho tụi nó biểu diễn văn nghệ. Cô hiệu trưởng là một ni cô lớn tuổi, phúc hậu.



 Trường thằng nhỏ nằm trong chung cư nên tụi nó dùng sân chơi của chung cư làm sân vận động ngoài trời chứ không có sân chơi ngoài trời riêng của trường.

 Ba món đầu tiên được đem vào nhà là gạo, thùng đựng gạo và nồi cơm điện. Giỏ xách của con có một cái chìa khóa vàng mà bà nội tặng còn túi ba nó đựng đầy tiền lớn, mong được tiền đầy giỏ và cơm gạo luôn đầy nhà. Mặc dù ra vô kiểm tra nhà cả chục lần trước đó, lần này vào, tụi con mở cửa và nói "xin chào" thật to với cái nhà của mình. (Ba nó không biết, chứ con xúi làm vậy là vì sợ có "ai đó" lẩn khuất trong nhà, mình không chào thì thất lễ.) 

 Tụi con nhờ bà nội giúp làm thủ tục xông nhà kiểu Hàn Quốc, sau đó nấu nướng khai bếp. Buổi tối, cả nhà 8 người cùng ngồi ăn, nói chuyện rôm rả đến khuya mới về.

Con tin, rõ ràng, mọi chuyện là Thiên định.


 

Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

Vì sao họ thích đến Gyeongbokgoong

Con tóm tắt lịch sử của hoàng cung này bằng mấy dòng dưới đây.
1392: Triều đại Joseon bắt đầu
1395: Hoàng cung được xây dựng
1592: Nhật thiêu trụi hoàng cung
1865: Hoàng gia cho xây dựng lại
1873: Một phần (lớn) hoàng cung bị cháy
1954: Chính phủ Hàn Quốc cho mở cửa tham quan
Từ đó đến nay, họ liên tục sửa chữa khu này, khu kia cho đến 2010, sửa xong cổng vào thành thì xong.

Với con, hoàng thành này không có gì hấp dẫn, vì cái con muốn thấy là những gì chính tay người xưa thiết kế, tạo ra. Thành này đã từng cháy nhiều lần, xây đi, sửa lại, bản gốc không còn nữa, vật liệu ngày xưa cũng không còn. Tuy nhiên, với những người đến tham quan, nơi này vẫn có dấu ấn riêng của Hàn Quốc, từ màu sắc trang trí hoàng cung, hình tượng thần thú bảo vệ hoàng cung khỏi cái ác, cấu trúc mộng kết nối các cột kèo, lối thiết kế cửa, cửa sổ, vòm mái... 

 




 
 


Nếu du khách nào thích, bên trái cửa ra vào có một ngôi nhà nhỏ cho khách vào mặc đồ ngày xưa rồi chụp hình. Ngoài ra, cứ mỗi một giờ, phía cổng thành chính lại có nghi thức đổi ca gác của các anh lính ăn mặc theo thời còn vua chúa. Bình thường, các anh lính gác này dứng nghiêm y như tượng, không cười, không nhúc nhích, mặc cho ai muốn nói gì thì nói, chụp gì thì chụp, vì đã có 2 anh chàng khác mặc đồ truyền thống đứng cạnh đó bảo vệ các anh lính gác khỏi những người khách tò mò, táy máy tay chân. Các anh lính gác được chọn này là những người cao lớn, khỏe mạnh, mặc dù có thông tin cho biết rằng một số trong các anh phải đến đây gác theo lệnh của chính phủ vì các anh không đủ tiêu chuẩn sức khỏe phục vụ trong quân đội 2 năm.

 



Cái con đặc biệt muốn giới thiệu là bảo tàng dân gian Hàn Quốc, nằm trong khuôn viên hoàng thành, nhưng phải đi ra ngoài cổng chính của hoàng cung rồi mới qua đến bảo tàng (trong khi đó, từ bảo tàng, có một lối đi nhỏ để vào hoàng cung), cách đó chừng 5 phút đi bộ.

Các cột này, chức năng cũng như các tượng đá trên đảo Jeju, là vị thần gia hộ cho mỗi gia đình khỏi quỷ dữ, điều xấu.
 
Con không đọc hướng dẫn nên không biết cái này là cái gì vì con đang bận để mắt tới dãy tượng đằng sau nó

Và chỉ sau khi chọn kiểu, toe toét chụp hình với một bức tượng trong dãy tượng này, con mới đọc thấy là người ta đã đem các bức tượng này về để đây từ mộ phần của một vị quan lớn. Các bức tượng này để canh giữ cho những người quyền quý được an nghỉ ngàn thu.

Còn dưới đây là một dãy phố xưa được phục dựng lại. Có gì giống khu phố Tàu Sài Gòn ngày xưa không?





Lối đi của bảo tàng ngoài trời dẫn đến một bảo tàng khác, và trong này, chỉ những người thật sự hoài cổ lổ xỉ mới thích thôi. Đó là con.
Cái này mỗi làng có một cái, trang trí bắt mắt, trông thật hoành tráng, là "thuyền hòm", chức năng như "xe hòm" ngày nay.

Không có chú thích chắc là mọi người nghĩ đây là rọ bắt cá. Không đâu, cái này lót vào người để mồ hôi không làm quần áo bết vào da. Một dạng thời trang mùa hè cổ xưa. Bên dưới là hình minh họa khi đã lót vào áo.

Kế này là cái máy tính của người Hàn ngày xưa. Họ dùng các thẻ rời để làm tính cộng, trừ, nhân, chia. Thế mới đáng kinh ngạc.


Bàn ủi này làm con nhớ đến cái bàn ủi ngày xưa của mẹ, có con gà trống bên trên, mở nắp ra, gắp than bỏ vào rồi ủi đồ.

Đường từ ga Anguk, qua khu nhà cổ, kiểu như phố cổ Hội An, tên là Bukchon, có một bảo tàng nhỏ nằm cạnh thư viện. Bảo tàng về giáo dục ở Hàn Quốc. Khá thú vị nhưng tiếc là vì nằm hơi khuất và có lẽ không được giới thiệu mạnh trên trang du lịch nên không mấy ai đến.







Khu Bukchon hoạt động y như phố cổ Hội An, cũng là một khu toàn nhà cổ xưa gọi là hanok. Giờ thì con tin là kiếp nào đó trước đây của con đã sống ở khu này và có lời nguyền không bao giờ đặt chân trở lại. Con đã đến đây 7 lần, bằng xe với chồng, bằng xe với thổ địa khu này, bằng tàu điện ngầm đến đây rồi đi bộ. Mục đích là vào trong khu phố cổ để tham quan, nhưng 1 lần đi mãi vẫn không thấy lối vào, 3 lần đã nhìn thấy nhưng sao chạy mãi vẫn không vào được, 1 lần gần đến thì có việc phải về, 1 lần trời nắng sáng rực rỡ, chuẩn bị bước chân vào thì trời đổ mưa to, 1 lần thì đi bộ loay hoay thế nào, tự nhiên đổi ý không muốn vào nữa, trong khi chỉ đi bộ thêm 5 mét nữa là đến.


Thủ đô Seoul có 5 hoàng cung nằm gần nhau. Gyeongbokgoong thu hút nhiều khách du lịch hơn cả hẳn vì vị trí và hoạt động thú vị của nó. Đến tham quan nơi này xong, mọi người ghé bảo tàng xem. Xem xong thì băng qua đường, đến khu Bukchon để ăn uống. Đồ ăn Tây - Ta - Tàu đều có đủ.