Mới qua 2 tuần, ba nó sợ con buồn, cho đi ăn phở Việt Nam ở food court của Lotte Department gần nhà. Phở Bay. Hai hôm trước con cố ý đi lại chỗ này để coi mặt người nấu. Để coi họ là người Hàn hay Việt mà sao nấu một tô con không biết gọi là gì luôn.
Tương đen tương đỏ không có đã đành. Rau riết các loại không có thì cũng không sao. Nhưng nước phở nhàn nhạt, miếng thịt bò mỏng te, ăn vào nghe có vị công nghiệp đâu đây. Dễ sợ hơn cả là họ ăn phở với đồ chua Hàn Quốc. Chắc đây là con lai Hàn - Việt đây mà.
Một tháng sau, cô nó đi làm về, ghé vào tiệm phở gần công ty mua năm phần phở về nhà. Phở có hẳn 2 chén tương đỏ và tương đen nghen. Cô gọi thêm một phần cuốn mà cô cũng không biết gọi là cuốn gì. Nước chấm của nó là bơ đậu phọng. Thịt heo xào. Bún tưoi khô. Rau củ chua đủ màu. Lần này, phở được vét sạch. Cuốn thì chỉ có cô và con ăn thôi.
Bên này cũng có bán bánh phở Việt Nam, mà con đảm đang quá cho nên chỉ đi ngó cái bao thôi cho đỡ thèm.
Con đã thôi không còn là khách du lịch. Nên Phở cũng không còn chỉ là một món ăn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét