Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Bỏ rác đi, giữ tình người lại

Con đã gửi bài này, ảo tưởng sẽ được đăng báo, không thấy hồi âm gì hết, thôi con tự phát hành luôn. Như con đã nói, thành phố con ở là một thành phố nhỏ. Con lười chưa kiểm tra internet coi nó nhỏ cỡ nào so với thành phố mình, nhưng mà lái xe 10 phút là qua thành phố khác, hoặc băng qua đường là đã đến thành phố khác. Nó nhỏ như vậy đó. Nhưng mà luật gì cũng có đủ nghen. Đặc biệt, họ làm nghiêm chuyện bỏ rác lắm.  
Theo quy định, rác thải sinh hoạt phải được phân loại như sau:
1. Rác đặc biệt: như pin, điện thoại di động, thuốc đã dùng và cần được xử lý đặc biệt...
2. Rác thông thường:
a. Tái sinh: như giấy, thủy tinh, kim loại, quần áo vải vóc, đồ nhựa, hộp sữa, pin, nylon,...
b. Không tái sinh: như giấy có phủ plastic, đồ thủy tinh như gương, chai mỹ phẩm, đồ sứ..., kim loại có sơn hoặc có độc hại, vải vóc như túi, chăn ra gối nệm, đồ nhựa có ký hiệu 3' hay 7' trên nhãn mác, đò nhựa có PP hay PE, hộp sữa có nắp nhôm, nhãn hộp sữa,.....

3. Rác thức ăn: những thứ mà động vật ăn được. 
Những thứ sau không được gọi là rác thức ăn: các loại hạt của các loại trái cây, các loại có vỏ cứng như hạt dẻ, dừa, dứa, xương và lông, vỏ sò vỏ ốc, và những thứ khác như trà túi lọc đã dùng...
Với rác đã phân loại và đồ không dùng đến, người dân phải xử lý như sau:
1. Rác đặc biệt phải được tập trung vào thùng riêng ngay tại nơi tập trung rác của khu vực. Các loại thuốc không dùng phải được chuyển đến nhà thuốc tây gần nhất để họ xử lý.
2. Rác thông thường: với rác tái sinh, các loại chai lọ đựng phải được rửa sạch, phơi khô và xếp dẹp lại trước khi đem ra nơi tập trung rác. Các loại rác này có thể cho vào bao nylon nào cũng được, hoặc nếu ở chung cư thì phải bỏ từng loại vào thùng rác đúng quy định. Đồ cũ lớn không dùng đến phải được cho vào thùng, dán tem ghi rõ tên, địa chỉ nhà của người bỏ. Nếu kích cỡ lớn hơn cả thùng thì không cần thùng, chỉ cần tem dán. vài nơi, người dân phải đến ủy ban khu vực để trả tiền bỏ rác và lấy tem về dán. Còn thì sau này thành phố gửi hóa đơn tính tiền đến. Phí dao động trong khoảng từ 2.000kwon đến 15.000kwon. Quần áo giày dép nào cần làm từ thiện thì cho vào thùng riêng được đặt ở nhiều nơi trong thành phố. Các loại rác không tái sinh thì cho vào bao nylon đặc biệt do thành phố cung cấp (có loại 5 - 10 - 20 - 50 lít).
Một ví dụ về các thùng rác phân loại theo quy định (Nguồn: internet)

Bao đựng rác thông thường, không tái sinh. Trên này ghi: Bao đựng loại rác thiêu hủy được 1. Phải dùng bao này khi bỏ những loại rác thiêu hủy được. 2. Giờ bỏ rác là từ hoàng hôn đến 6 giờ sáng 3. Chủ nhật không gom rác. Xin đừng bỏ rác ra ngoài vào thứ bảy. 4. Rác tái sinh phải cho vào bao xốp trong hay cho vào thùng phân loại dành cho rác tái sinh. 5. Không dùng bao này sẽ bị phạt lên đến 1 triệu kwon.
Thùng đựng đồ cho từ thiện có nhiều màu, như xanh lá, tím, xám, xanh dương… 
3. Rác thức ăn phải được phân loại như trên và cho vào bao nylon riêng dành cho rác thức ăn (có loại 3 - 5 - 10 lít) hoặc thùng rác thức ăn riêng do thành phố phân phối.
Thùng đựng rác thức ăn của từng hộ dân, có mã code riêng để nhân viên công ty thu gom rác biết mà tính phí. Ở đây, những gì cá nhân phải được tôn trọng tuyệt đối, nếu không muốn rắc rối với tòa, cho nên con không dám chụp cận cảnh cái code của mấy cái thùng. Họ kiện mình là chết.
  
Các loại phí và phạt:
- Tiền rác đã được tính vào tiền bao nylon và các hộ phải mua bao nylon do thành phố cung cấp. Những loại bao rác không đúng quy định sẽ bị từ chối thu gom.
Giá của bao đựng rác đã bao gồm phí thu gom rác (Nguồn: internet)

- Tiền rác thức ăn đựng trong thùng riêng hay tiền thu gom đồ cũ không dùng đến sẽ được tính vào cuối tháng bằng hóa đơn gửi đến từng nhà và người nhà thanh toán qua ngân hàng.
- Mỗi ngày, các hộ đem rác ra nơi tập trung trong khoảng thời gian từ 19:00 đến 23:00. Xe rác sẽ đến thu gom rác trong tầm từ 5:00 đến 6:00 sáng. Rác bỏ không đúng thời gian quy định: phạt 300.000kwon
- Rác bỏ không đúng quy định nêu trên: mức phạt lên đến 1.000.000kwon.

Luật nghiêm là như vậy, nhưng mà chính phủ cũng chỉ nắm được anh có tóc. Mấy anh ở chung cư thì cả ngày phải đi lui cui lựa chọn, phân loại rác, mấy anh ở nhà riêng thì thôi khỏi nói luôn. Khu nhà giàu còn đỡ, khu nhà cũ thì thôi, bên mình có kiểu nào bên này có kiểu đó. Bà nội tụi nhỏ kể có lần bà nội gọi điện thoại cho công ty vệ sinh mắng vốn tại sao có nhà để rác thức ăn chung với rác thường mà nhân viên vẫn thu gom. Đó là con kể chuyện ví dụ về ý thức văn minh chưa tới.

Còn chuyện lòng nhân ái thì, bên này, coi vậy chứ họ sống rất có tình và rất linh hoạt. Khu con ở, người ta bỏ rác, phân loại cẩn thận, chia bọc to bọc nhỏ, gom thành từng cụm theo phân loại, tập trung lại tại chỗ gom rác, chủ yếu là để cho bà ve chai đến nhặt đem về bán. Con đã gặp 3 bà ve chai trong khu vực. Bên mình thì có ông ve chai, cô ve chai,... chứ bên này chỉ có bà ve chai. Các bà ve chai lưng còng, đi lụm khụm, kéo theo xe nhặt rác. Nhặt được bao nhiêu lại ngồi ở một chỗ, nghỉ chân, phân loại, chai ra chai, giấy ra giấy, vuốt thẳng từng tờ giấy. Trông thương lắm. Và người ở khu con giúp họ bằng cách phân loại rác, rửa sạch chai lọ hộp hũ thức ăn trước khi quẳng đi. Đó là tình người của Hàn Quốc. Hay của Gunpo thôi thì con không biết.  

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2013

Con làm bánh flan đây

Con đã cố làm theo hướng dẫn http://www.youtube.com/watch?v=N6JZx86OyXM. Phần nguyên liệu đã cân đo đong đếm đúng y như vậy. Nhưng phần thắng caramen, vì con làm đường nâu nên không biết nó chuyển màu thế nào. Mẻ số 1, nước đường lỏng le, màu nhạt thếch. Mẻ số 2, nước đường đúng màu nhưng đông lại thành từng mảng đường và đóng cứng trên khuôn. Con sẽ làm mẻ số 3 và thử vắt vài giọt chanh vô như mẹ biểu.
 
Công thức:
1. Caramen:
4tsp đường + 1 tsp nước thường + 2 tsp nước nóng
Cần thắng đường trước rồi cho nó nguội 1 chút chứ không đổ vô liền thì nó bị trộn caramen với trứng.
2. Bánh:
250ml sữa tươi không đường + 5 tsp đường + 2 trứng gà nguyên trứng
3. Tráng khuôn:
Mẹ kêu tráng bằng nước đường cũng được. Con làm không được. Thôi cứ tráng bằng bơ lạt như hướng dẫn thì con thấy con làm ổn hơn.
 
Con nhỏ ăn 1 miếng, khoái, ăn luôn liền 1 hơi hết 1 cái trước bữa ăn tối. Ăn tối xong, nó tráng miệng bằng 1 cái nữa. Khuya chồng con đi làm về, mở tủ lạnh, lấy 1 cái ăn, nói: "Em, không giống mẹ làm ở nhà." Sao giống được nè, mẹ làm mấy chục năm nay. Em mới làm mẻ bánh đầu tiên. Bánh ăn mềm như trứng hấp ở Chợ Lớn, không được chắc tay khi múc một muỗng bánh lên  như của mẹ làm. Caramen quá ngọt và lỏng và màu nhạt thếch. Thôi, mẻ đầu tiên.
 
Và con nhỏ đặt hàng con làm thêm rồi.
 





 






 
   

Đăng ký khai sinh quốc tịch Việt Nam cho con

Thủ tục của năm 2009 và năm 2012 không có gì khác nhau. Chỉ khác là năm 2009, ba mấy đứa nhỏ còn ở Việt Nam, có thể đợi đến khi con gái đầy tháng rồi mới đi đăng ký. Năm 2012, ba rời Việt Nam khi con 7 ngày tuổi. Ngày con được 6 ngày tuổi, mẹ bò lết từ nhà ra xe, vào UBND quận 1, run rẩy, xanh xám vì quá đau, bên ngoài là mưa tầm tã, bên trong quạt máy quay vù vù. Mẹ không được ưu tiên có lẽ do vẫn còn thở được.

Bước 1:
Mua 1 "Phiếu cung cấp thông tin về giấy khai sinh" và 1 "Văn bản thỏa thuận về quốc tịch" tại Sở Tư Pháp.

Bước 2:
Dịch "Văn bản thỏa thuận về quốc tịch" tại UBND Q1. Mục đích là để sau này ông chồng không kiện cáo là "mấy người viết gì bằng tiếng Việt sao tui hiểu".
Tại đó, nộp 1 bản copy hộ khẩu, 1 bản copy hộ chiếu của chồng, 1 bản copy CMND (tất cả phải được công chứng) và 1 bản copy giấy đăng ký kết hôn.

Bước 3:
Trở lại UBND Q1 ngày hôm sau để cùng ký vào bản dịch "Văn bản thỏa thuận về quốc tịch" trước sự chứng kiến của 1 nhân viên ở đó. Thiếu 1 người vì bất kỳ lý do gì đều không được.

Bước 4
Đến Sở Tư Pháp nộp bản sao hộ khẩu, hộ chiếu, CMND, giấy đăng ký kết hôn (như trên), "Phiếu cung cấp thông tin" và bản dịch "Văn bản thỏa thuận".

Bước 5:
Một tuần sau đến lại Sở Tư Pháp để nhận giấy khai sinh quốc tịch Việt Nam cho con.

Lưu ý: trong tên của con phải có ít nhất là 1 chữ bằng tiếng Việt.

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2013

Cho giãn gân giãn cốt

Cuối tuần con thường cho tụi nhỏ ra ngoài chạy chơi cho đã đời.
Bên này có khá nhiều chỗ và khá nhiều trò cho tụi nhỏ chơi.
Đi gần thì có công viên tập thể dục trước nhà, công viên bên ngoài mấy khu chung cư gần nhà, tiệm kem B&R ngay ngã tư, bánh mì Paris Baguatte cách nhà 5 phút đi bộ, cửa hàng Daiso (vào và tha hồ lựa chọn sticker về dán mặt).
Phải lái xe thì đi gần có siêu thị Emart, công viên đối diện với siêu thị Emart, con đường bên hông siêu thị Emart (là đường đi bộ với vô số cửa hàng thời trang, mỹ phẩm, nhà hàng và đặc biệt là một đài phun nước từ sàn để cho bọn trẻ tắm táp, dọc nước ngay giữa trung tâm khu vực), vườn trẻ Cocomong, năm ba cái khu vui chơi trong nhà khác cho trẻ em, thư viện thành phố (vừa có khu đọc sách cho trẻ em, vừa có khuôn viên để đi dạo). Hôm nào lười, tụi con cho tụi nhỏ vào siêu thị Emart, khu bán thú kiểng, chim, cá để xem. Xem chán (cũng mất gần một tiếng) thì về.




Lái xe đi xa hơn, chừng 30 phút, thì có vườn thú ở Seoul, thác nước nhỏ cho trẻ em ở Ansan, công viên Pororo ở Seoul.


Con không muốn đi xa khi tụi nhỏ còn quá nhỏ là vì tụi nó quá chừng là phá phách và nhỏng nhẽo. Không Thể Chịu Nổi.
Mấy hôm nay mưa dầm mưa dề, khu giải trí trong nhà cho trẻ em đắt khách hẳn. Vậy là thôi, tụi con cho tụi nhỏ ở nhà. Sợ tụi nó buồn, hóa ra không. Con chị và thằng em chơi trò rượt bắt. Thằng em chạy trước, con chị chạy sau bắt. Hai đứa cười, hét om sòm. "Vui quá mẹ ơi". Sau 1 tiếng la hét và chạy vòng quanh trong nhà, con nghĩ gân cốt như thế cũng giãn đủ rồi. 
Hạnh phúc của tụi nhỏ thiệt là đơn giản đến không ngờ.

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Thủ tục đăng ký kết hôn với người nước ngoài

Đây là thủ tục năm 2009 và bài này đã được viết vào năm 2009. Tùy theo quy định của chính phủ nước của người hôn phối mà thủ tục có thể thay đổi, thêm, và chắc chắn là không bớt.

Để làm thủ tục đăng ký kết hôn với người nước ngoài tại Sở Tư Pháp thành phố Hồ Chí Minh, các bạn cần thực hiện các bước như sau:

-        Đến Sở Tư Pháp tại 141-143 Pasteur, Q.3, TP.HCM - ĐT: (08)38290230 – số phụ: 117 (Phòng Hộ tịch) – 114 (Phòng hướng dẫn Hộ tịch) mua một bộ hồ sơ xin đăng ký kết hôn. Theo tôi, bạn nên mua 2 bộ, phòng khi mình viết sai thì có tờ khác thay thế. Khi đến Sở Tư pháp, bạn đi thẳng vào cổng, trước mặt là văn phòng, nơi nhận hồ sơ, bên phải là Phòng Hướng dẫn, nơi hướng dẫn bạn các thủ tục và bán hồ sơ. Bạn sẽ vào đây để mua hồ sơ.

-        Một bộ giá khoảng dưới 20,000 đồng. Bao gồm: 2 tờ đơn xin đăng ký kết hôn, 1 tờ xin xác nhận độc thân, 1 tờ hướng dẫn thủ tục và 2 cái bìa.

-        Sở Tư pháp Thành phố Hồ Chí Minh làm việc khá nghiêm chỉnh về giờ giấc. Từ thứ Hai đến thứ Sáu, buổi sáng: 7:30 – 11:30; buổi chiều: 1:00 – 5:00. Thứ Bảy làm việc từ 7:30 đến 11:30.

CHUẨN BỊ

-        Các loại giấy tờ mà người mang quốc tịch Việt Nam cần chuẩn bị khá đơn giản.

-        Các loại giấy tờ mà người mang quốc tịch nước ngoài cần chuẩn bị đều phải có Hợp pháp hóa lãnh sự tại Sở Ngoại vụ hoặc Lãnh sự quán của họ tại thành phố Hồ Chí Minh và dịch ra tiếng Việt tại các cơ quan có thẩm quyền (tốt nhất là đến Ủy ban nhân dân quận 1, những phòng dịch thuật tư tôi sợ là không được chấp thuận).


1. Đối với người Việt đang sống ở Việt Nam:

Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

Cơm chiên cấp tốc - lần đầu tiên làm

Buổi chiều con thức dậy trễ, bà Nội không có ở nhà và dĩ nhiên là ông Nội không nấu ăn. Hai đứa nhỏ đang ngủ nên con tranh thủ chạy ra lục tủ lạnh xem có gì cho con lớn ăn không vì thằng nhỏ thì còn đến 5 hũ cháo đông lạnh. Tủ lạnh có trứng, rau củ và mấy bịch cơm trắng đông lạnh. Rồi, cơm chiên thôi.
 
Con lôi cà rốt, ớt chuông, hành tây ra xắt hạt lựu. Bắt chảo, bẻ một góc bịch tỏi xay đông lạnh, đổ dầu vô chảo, thả tỏi vô. Tỏi nhanh chóng khét vàng do con để lửa hơi lớn. Con đổ cà rốt vô trước, xào qua xào lại một hồi rồi bỏ hành tây vô xào chung. Xào tiếp xào tiếp cho đến lúc con nhớ ra con chưa chuẩn bị cơm. Con thẩy bịch cơm trắng đông lạnh vo mcrowave, bật chế độ rã đông, hẹn 2 phút. Mở ra, nó vẫn chưa bớt lạnh. Con quay tiếp 2 phút nữa. Trở lại với cái chảo, con bỏ vô 2 muỗng cà phê đường, 1/2 muỗng muối, 1/2 muỗng canh nước tương, chút tiêu vô rồi đảo qua đảo lại. Cơm quay xong, con để ra tô, đập 1 cái hột gà vô tô cơm, dùng tay bóp cho cơm tơi ra, trộn đều cơm và hột gà. Sau đó, con cho cơm vào chiên chung với cà rốt và hành tây. Khi thấy trứng và cơm hơi khô rồi, con cho ớt chuông vô luôn. Ớt chuông thì con xào nhanh tay chừng 1 phút là tắt bếp.
 
Thời gian làm chừng 15 phút. Con nhỏ ăn luôn 1 chén cơm đầy nhưng mà lừa hết ớt chuông ra. Thôi kệ, nó chịu làm chuột cho mẹ là được rồi. 
 


 

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

Bánh phồng tôm siêu nhanh

Con thích mê bánh phồng tôm và con gái con cũng vậy. Nhưng sao mà chiên được với thằng nhỏ cứ bám lấy mẹ. Hơn nữa, con sợ cholesterol. Nên quay microwave cho gọn.
 
Bánh phồng thông thường hơi dày và to nên để bánh nở đều, con bẻ vụn nó ra, dàn đều lên dĩa, cho vào microwave, quay trong 1 phút 30 giây đúng thì ăn được.
 
Có 2 loại bánh, cay tiêu và không cay tiêu. Con thích loại cay nhưng 2 đứa nhỏ chỉ ăn được loại không cay. Mọi người có chi viện thì cho con xin đều cả 2 loại.


Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

Làm trứng gà muối

Khu Tàu và chợ gần nhà thỉnh thoảng cũng có trứng vịt nhưng gia đình chồng con sợ đó là trứng đem từ Trung Quốc qua nên không dám mua. Vậy nên khi thèm trứng vịt muối, con mua về 5 trứng gà để làm.


Tỉ lệ là 1 chén nước 1 chén muối, cứ thế đổ ngập trứng là được

Mẹ dặn dùng nước nóng mà con quên, cho nước vô rồi mới nhớ ra nên bắt lên bếp hâm cho nóng

Muối không tan

Phải lấy dĩa đè trứng xuống

Và chờ 21 ngày sau xem có cần bỏ đi làm lại không
 
Rồi, con đã có thành quả sau 21 ngày chờ đợi.
 

 
Mẻ đầu tiên con làm thì kết quà thiệt là khủng khiếp
 

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2013

Hậu kỳ trăng mật

Tự nhiên say sưa chuyện làm đồ ăn, con nhớ lại những kỷ niệm thật đẹp hồi 2 đứa còn ở bên đảo hoang Conic. Sáng, thức dậy lúc 11 giờ, làm đồ ăn sáng. Ăn sáng xong đi chơi. Chiều loanh hoanh PMH tới 12 giờ khuya mới về lại nhà ngủ. Khoảng thời gian đó, tụi con đi siêu thị Coopmart PMH và Lotte PHM thường xuyên.

Nói đến đây con mới thấy cái luận văn tốt nghiệp của con về cái bếp thiệt tình là đáng bỏ thùng rác. Vì như khi ở bên Conic, có 2 đứa không biết nấu ăn ở với nhau. Nhà bếp có đồ nghề đầy đủ, tự nhiên khiến mình muốn làm cái gì đó theo ý mình, phục vụ đúng khẩu vị của mình. Rồi trong lúc loay hoay xào nấu trong bếp, tự nhiên mình có cảm giác rõ ràng mình là chủ ở đây. Rồi vợ chồng ngồi ăn với nhau, cùng phá, cùng bình luận món ăn, cùng tiêu thụ sản phẩm của mình, tự nhiên thấy hạnh phúc. Thế thôi. Làm nguyên cái luận văn mất hơn 1 năm trời. Tội nghiệp hội đồng chịu khó ngồi nghe con bảo vệ suốt 1 tiếng.

Trở lại chuyện bếp núc vào lúc ấy. Nhà không có dây internet, wifi không có, 3G không có. Con không có chút kiến thức cơ bản nào về nấu ăn. Chồng con cũng y chang. Từ trước cho tới lúc đó con chưa bao giờ lên mạng tìm hiểu chuyện xào nấu, củi lửa. Tụi con đi siêu thị mua đồ về nấu mà không biết nguyên liệu nào kết hợp với nguyên liệu nào và những thứ mà mình muốn ăn thì cần những nguyên liệu gì. Thế là, thích gì mua đó. Thích chế biến sao thì làm vậy.

Hôm qua con xem lại mấy tấm hình chụp hồi trăng mật. Kỷ niệm tràn về.

Có nguyên cái bếp âm kế bên mà dùng bếp mini cho sang

Tàu hủ mua về bỏ tủ lạnh. Sáng ra trút ra dĩa, chế nước tương lên. Có 1 mình chồng con ăn thôi. Đây là sản phẩm của chàng.

Món cháo này là một nỗi đau của nghề làm bếp. Con thả nguyên tảng thịt bò ngon mẹ mua cho vô trong nồi, nấu cho tới khi cục thịt cứng queo, vớt ra. Bỏ gạo vô nồi nước đó nấu tiếp, một hồi nêm nếm chút muối vô vì chồng con không ăn nước mắm. Cháo đặc sệt, vị nhạt nhẽo, thịt cứng ngắc, dù đã được anh chồng dùng sức xắt lát mỏng. Đáng lý không thành ra một nồi to như vầy đâu. Nhưng vì con gọi hỏi mẹ con muốn nấu 2 tô cháo thì phải làm thế nào, mẹ biểu con chế vô 2 tô nước. Con cho vô 2 tô nước đầy, đổ gạo vô nữa nó lên thành một nồi khổng lồ. Buổi tối ăn không hết, buổi sáng hâm lại. Con để nguyên cái nồi đó lên bếp hâm, kết quả là khi lớp cháo ở dưới khét đen bốc mùi tùm lum thì trên lớp mặt và phần lõi ở giữa cháo vẫn còn mát lạnh.

Nồi rau củ luộc này gồm có bắp non, ớt chuông, cà rốt, bông cải, là những thứ con thích. Con xắt nhỏ hết, thả vô luộc chung 1 lúc. Vớt ra thì chỉ ăn được mỗi bắp non vì bông cải còn cứng và ớt chuông thì tiêu rồi.

Thành công nhất là món há cảo hấp. Không cần làm gì hết, chỉ hấp thôi. Nhưng cái nồi thủy tinh kia giờ chỉ còn là kỷ niệm. Con đang ngồi quay lưng lại cái bếp thì cái nồi nổ tang, văng miểng tùm lum. Đó là nhờ chồng con chế biến cách để 2 cái muỗng inox bắt chéo trên mặt nồi rồi đặt cái tô hấp bánh bao lên trên để cái muỗng dẫn nhiệt, hấp cho nhanh. Bùm!

Món thịt nướng do chồng con nướng. Nướng trên chảo không dính, không chế dầu. Nướng xong, tiêu cái chảo.

Món này chính là nỗi nhục của nghề bếp. Đây là món súp chay yêu thích của con, gồm cà rốt, khoai tây, bắp non băm nhỏ, tàu hủ xắt nhỏ. Bột năng là gì, đến lúc đó con cũng không biết. Con đi mua về, gọi điện thoại hỏi mẹ làm như thế nào. Mẹ biểu cho nước vào, cho nguyên liệu vào, chờ nước sôi một chút. Con hỏi mẹ nước sôi xong rồi, khi nào bỏ bột năng vô, mẹ nói rồi thì bỏ nó vô nồi đi. Con trút hết nửa bao bột năng vô và có món súp bột báng chay. Tada!
 
Ôi cái ngày đó với bây giờ sao mà không khác gì mấy. Chỉ khác là số nạn nhân đã lên thành 4.
 

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

Nhồi bột - Nhồi bột - Nhồi bột

Con bắt đầu công việc nội trợ, bếp núc ở đây bằng một việc hết sức thú vị, đó là nhồi bột.
 
Nhà con bên đây, đồ ăn đồ uống bà Nội đã chuẩn bị sẵn cho cả tháng. Nhưng khi bà Nội đi vắng, con cái đứa đi học, đứa ngủ, giang sơn này mình ta, con vào bếp ngó nghiên và lục ra được gói bột mì. Thế là con đem ra chế biến chế biến, theo công thức lường chứ không cân của nhà ta, và được mẻ bột số 1 -  để dành cho con gái về nặn bánh rồi đem chiên. Mẻ số 2 không trứng, con làm udon. Hôm sau con làm mẻ bột số 3, bánh mì chiên 1 lần nữa. Thành phẩm số 1 bị chiên hơi nâu nhưng mềm, xốp, ngọt ngọt, đã vào hết bụng Aram và nó yêu cầu làm thêm vì ngon quá. Thành phẩm số 2 hơi phức tạp một tí. Sợi udon thì con tự tiêu thụ. Mấy cục bột xắt ra luộc được bà Nội đề nghị cho vào thùng rác, sau khi nếm qua. Phần bột sống còn lại vẫn còn trong tủ lạnh, đang bị hăm he làm sủi cảo. Thành phẩm số 3 chiên nhanh nhưng bị cháy, cứng, không xốp mấy, thơm nhưng không ngọt, đã vào bụng chồng con cả rồi. 
 
Quy trình "tác nghiệp" cụ thể là như thế này:
 
* Mẻ bột thứ 1:
- 1 chén lưng bột mì
- 2 trứng gà đánh bông lên
- 1 muỗng canh đường nâu cộng 1 muỗng nước cho vào microwave 30 giây cho tan 1 chút
- 1 muỗng cà phê bơ lạt cũng cho vào microwave 20 giây cho tan 1 chút
- 1 đầu đũa muối ăn
 
Nhồi bột:
Con đổ bột vô cái tô to ăn mì của ông Nội, làm 1 miệng giếng ở giữa, cho trứng gà, đường, bơ, muối vào và không biết nhồi là cái gì. Con lấy tay đổ bột xuống lấp giếng, bóp vào mớ bột đó một cái, trứng xịt ra tùm lum. Rồi con trét, con ịn ịn xuống, vô cùng hoang mang, lòng đầy thắc mắc không hiểu tại sao trên Youtube người ta nhồi bột ngon ơ. Cả 2 tay con dính đầy bột nhão thật kinh khủng, tay này gỡ thì dính vào tay kia. Phải thêm bột. Con loay hoay mở bao bột ra với cái tay dính đầy bột nhão, trút thêm một mớ vào chén, một mớ vào cục bột trong tô rồi ịn ịn, nhấn nhấn tiếp cho 2 tay thoát khỏi mớ tùm lum đó. Phù, xong. Nhưng mà, đó đã là nhồi bột chưa? Con cũng không biết. Cứ phải đè, phải nhào, phải vo viên cục bột mãi, mồ hôi con toát hết cả ra. Đến lúc đó con vẫn chưa hiểu được nhồi bột để làm gì. Con quyết định, cục bột đó đã được nhồi. Mẻ bột số 1 cho vào tủ lạnh.
 
Thành phẩm có thơm ngon phải nghĩ đến tay người chung phá


Ngoài cùng là con rùa, do con gái tự nặn

Trông cũng xốp lắm hén
 

* Mẻ bột thứ 2:
- 1 chén đầy bột mì
- 1 chén nước lưng
- 1 đầu đũa muối ăn
 
Nhồi bột:
Con đã biết là khi nãy bột dính thì phải thêm bột nên chuẩn bị sẵn bột áo, bột lót tay, bột lót tô các loại. Con cũng biết thay vì cho cả 2 tay vào nhào nhào nặn nặn thì dùng một cái muỗng quậy lên trước. Rốt rồi thì khi cho tay vào nhồi cho đúng bài thì nó dính chặt vào tay. Thế là con dùng sức ném cục bột lên, xuống mặt bàn chừng chục lần. Coi như đã nhồi được mẻ bột thứ 2. Cho nó vào tủ lạnh nghỉ.
 
Con trãi bột ra, đi tìm cây cán bột, không thấy đâu hết

Món udon thành ra thế này

Con định thả từng viên vào, thò tay vô nồi, hơi nước nóng quá, con liệng nguyên tảng vô luôn

Udon của Mimi




* Mẻ bột thứ 3:
- 1 chén lưng bột mì 
- 2 trứng gà
- 1 muỗng súp nước đường
- 1 đầu muỗng trà muối
- 1 muỗng cà phê to (nhiều hơn hôm trước) bơ lạt
 
Nhồi bột:
Con đi ra Daiso mua một cây vét bột về. Lần này làm kiểu, để bột lên mâm, tạo một giếng, đổ trứng vào, trứng trào ra lênh láng cái mâm. Lúc đầu con tưởng do cây vét bột vét không hiệu quả, sau ngẫm lại mới thấy là tại thiếu bột. Con trút hết số bột còn lại trong bao ra chén, đổ hết lên khay, lại vét tới vét lui, bột vẫn nhão nhẹt. Con vét qua vét lại, đẩy tới đẩy lui cục bột một hồi, quyết định không thò tay vào nhồi vì đã hết sạch bột và vì biết thế nào cục bột cũng dính nhèm nhẹp vô tay. Rồi, thông qua. Cục bột này coi như đã được nhồi xong.
 










Coi cũng hoành tráng...

Nhìn toàn cảnh mới ớn


Và phải thêm bột

Sản phẩm thế này đây


 
Sau 3 mẻ nhồi bột, con nghĩ là con phải tăng bột lên thành 1 chén rưỡi hay 2 chén thì mới nhồi được bình thường như người ta. Con sẽ thử lại. Dạo này con đam mê nhồi bột.
 
Hoành thánh, hãy đợi đấy.