Con bệnh. Đợt bệnh vặt kéo dài hơn 10 ngày này làm con không làm được chuyện gì hết. Suốt ngày chỉ có ăn để uống thuốc rồi ngủ vì thuốc. Nhân dịp này, con kể nhà mình nghe chuyện đi khám bác sĩ bên Hàn.
Cơ sở y tế bên này chia ra làm 3 cấp, gồm: cấp 1 là các phòng khám tư hay trung tâm y tế cộng đồng; cấp 2 là các bệnh viện nhỏ, có từ 4 khoa chuyên biệt trở lên, số giường bệnh từ 30 đến 500; cấp 3 là các bệnh viện lớn, gồm cả các bệnh viện trực thuộc trường Y, có tất cả các khoa chuyên biệt, số giường bệnh trên 500.
Người bệnh nhẹ sẽ đến khám tại các phòng khám tư, thủ tục dễ dàng, thời gian chờ mau, chi phí thấp. Nếu người bệnh đến thẳng bệnh viện nhỏ, thủ tục cũng dễ dàng nhưng thời gian chờ lâu hơn, chi phí cao hơn. Nếu muốn khám ở bệnh viện lớn, người bệnh sẽ phải gọi đặt lịch hẹn trước. Thời gian chờ sẽ rất lâu, có khi phải đến nửa tháng hoặc một tháng. Đặc biệt, bảo hiểm Quốc gia sẽ không chi trả trong trường hợp đến thẳng bệnh viện lớn như thế này.
Chính phủ khuyến khích người dân đi khám bệnh ở các phòng khám tư, bệnh viện nhỏ trước khi đến bệnh viện lớn, nhằm giúp giảm tải cho các bệnh viện lớn. Trường hợp bệnh nhân bệnh nặng và cần được đi thăm khám ở các bệnh viện lớn thì các bác sĩ của phòng khám tư hay của bệnh viện nhỏ sẽ viết giấy giới thiệu bệnh nhân đến bệnh viện lớn kiểm tra. Bệnh nhân sẽ cầm giấy giới thiệu này đến phòng làm thủ tục của bệnh viện lớn, trình cho họ biết lý do mình đến. Có giấy giới thiệu này, một là bảo hiểm Quốc gia sẽ chi trả cho chi phí khám và điều trị, hai là bệnh viện có thể chỉ định ngay bác sĩ chuyên khoa nào sẽ phụ trách trường hợp này.
Nói chung là như vậy. Giờ con sẽ kể cho nhà mình nghe xung quanh nhà con, trong bán kính 2km có những phòng khám và bệnh viện nào. Nếu sắp xếp theo số lượng thì nhiều nhất là phòng khám Nhi, kế đó là phòng khám Nội khoa. Sau đó là Nha khoa, Nhãn khoa, Tai-Mũi-Họng, Cơ-Xương-Khớp, Phụ khoa, Niệu khoa, Da liễu, Đông Y. Còn cách nhà có 10 phút đi bộ là một bệnh viện lớn, trực thuộc trường Y, lúc nào cũng có máy bay cấp cứu đến rồi đi nườm nượp. Đợt anh lính Bắc Hàn đào tẩu sang Nam Hàn bị bắn tơi tả, trực thăng đã cắp anh này đến thẳng đây điều trị cấp cứu.
Danh sách phòng khám dày đặc ở trên, tụi con đã đi đủ cả. Kể cả phòng cấp cứu của bệnh viện lớn. Tại sao lại đi phòng cấp cứu? Tại vì các phòng khám tư không làm việc vào 2 ngày cuối tuần và sau 7 giờ tối. Nếu bệnh sau giờ đó thì phải đến phòng cấp cứu. Tụi con đã phải hai lần đến phòng cấp cứu vì một lần thì nhỏ con gái 2 tuổi bị sốt, tiêu chảy ngay dịp Trung Thu và một lần thì thằng nhỏ chạy đập vô cột nhà móp cả trán.
Muốn tự ý mua thuốc cũng không phải là việc đơn giản. Đa số nhà thuốc tây đều có cộng tác với các phòng khám gần đó. Nơi nào có phòng khám, cạnh nơi đó chắc chắn có nhà thuốc tây và ngược lại. Phòng khám đóng cửa lúc 7 giờ thì nhà thuốc tây đóng cửa lúc 9 giờ tối. Các nhà thuốc tây ở đây được bán không cần toa các loại thuốc trị triệu chứng thông thường như đau đầu, sổ mũi, ho, dị ứng vân vân nhưng những loại thuốc liên quan đến mắt thì nhất định phải có toa của bác sĩ. Vì vậy, có lần nhỏ con gái làm trầy mi mắt dưới một tí, tụi con nghĩ có thể chạy ra nhà thuốc tìm một loại thuốc bôi nào đó cho nó nhưng anh dược sĩ chỉ đưa cho tụi con thấy loại thuốc bôi đó có ở nhà thuốc của anh nhưng anh không được bán cho tụi con. Thế là con nhỏ có một vết trầy dưới mi mắt đã phải ngồi chờ ở Nhãn khoa hết 1 tiếng đồng hồ để được gặp bác sĩ 3 phút, xin toa thuốc đi mua thuốc bôi.
Nhưng thuốc mua trực tiếp như vậy chưa chắc đã trị đúng bệnh mà giá thì lại cao hơn là mua khi có toa của bác sĩ. Nên kể cả khi có bệnh vặt, tụi con cũng đến gặp bác sĩ để lấy toa thuốc. Đúng thuốc thì mau khỏi và giá thuốc với tiền khám thì được bảo hiểm Quốc gia trả đến 70%.
| Tiền thuốc 20.750 ngàn won nhưng chỉ phải trả 6.200 won. Phần còn lại bảo hiểm trả. |
Để biết bệnh tiềm ẩn trong người, người lớn từ 20 tuổi trở lên cứ 2 năm sẽ phải đi khám sức khỏe tổng quát định kỳ theo chế độ bảo hiểm y tế. Còn trẻ em thì hằng năm có chương trình khám răng bắt buộc tại những Nha khoa được chỉ định, khám xương và lấy máu xét nghiệm tổng quát không bắt buộc ngay tại trường.
Tụi con từng được cứu nhờ vào chương trình kiểm tra tổng quát đơn giản này. Nhỏ bác sĩ con quen đã nhìn thấy một khối kỳ lạ nho nhỏ trong ngực từ một tấm hình X-quang, viết giấy giới thiệu đến một phòng khám lớn hơn có chụp phim màu nhìn cho rõ, nhìn từ tấm hình màu đó nó viết luôn một giấy giới thiệu đến bệnh viện lớn để tầm soát ung thư. Và sau đó là một câu chuyện kéo dài một năm. Con bé hàng xóm cũng từ chương trình xét nghiệm máu của trường mà biết được bị bệnh gì đó ở thận và đã đi phẩu thuật kịp thời.
Giới thiệu xong rồi, giờ con dẫn nhà mình đi một tour từ bệnh viện cấp 3 xuống phòng khám nhỏ chơi cho biết nha.
1. Bệnh viện đại học Ajou 'Ajou' - 'Trung tâm Cứu hộ Tai nạn nghiêm trọng' của tỉnh Gyeonggi:
Đây là bệnh viện gần nhà con. Cả nhà ai cũng đã từng tới khám. Người thì xương, người thì mắt, người thì tai, người thì tim... Mỗi người có một cái thẻ bệnh nhân, đi ra vô không cần đăng ký với nhân viên mà chỉ cần dùng thẻ đó đăng ký với máy thôi là đủ.
| Sảnh làm thủ tục thăm khám |
| Khu vực xét nghiệm máu |
Trước phòng mổ Tim
|
Chỗ này chẳng dính dáng gì tới nhà tụi con, trừ là nơi cô Út nó ra vô 3 lần sinh 3 đứa nhỏ.
| Phòng khám Tai - Mũi - Họng |
| Hình chụp bóng chú nha sĩ mà cô nào đi một mình tới khám chú cũng quen miệng kêu bằng 'mẹ' hết. Chắc tại nói chuyện với mấy chị phụ huynh nhiều quá. |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét